Hiện đang có 1 người (0 thành viên). Số lần viếng :  
 Trang Chính
 Tin Tức
 Thành Viên
 Hình Ảnh
 Phim
 Thư Tín
 Thơ
 Bài Viết
 Đào Từ (66-73)
 ACVTT
 Anh Áo Trắng
 Áo Trắng Trưng Vương
 Bích Huyền
 Bùi Tuấn Dương (63-70)
 Cố GS Nguyễn Đức Hiển
 Chris Scanlan
 Chu Phan
 GS Bùi Viện
 GS Khưu Thị Ngọc Sang
 GS Lê Đức Cửu
 GS Nguyễn Thanh Thu
 GS Nguyễn Văn Phú - Nguyên Hiệu Trưởng Tư Thục Hưng 
 GS Phạm Cao Dương
 GS Trần Thị Thanh Tâm
 Hà Chí Dzũng
 Hà Quân
 Hình Ảnh Vui
 Hoàng Bách Việt
 Hoàng D. Mạnh (61-68)
 Hoàng văn Trung
 Huỳnh Minh Tú
 Khôi An
 Lauren Hilgers/ Trần Ngọc Cư
 Lê Khánh Điền
 Lê Văn Thài (58-65)
 Mai Kim Quang
 Nghiêm Xuân Cường
 Nghiêm Xuân Trang
 Nguyễn - Đông A
 Nguyễn Đông Thức
 Nguyễn Kỳ Phong
 Nguyễn Ngọc Long
 Nguyễn Như Sơn (66-73)
 Nguyễn Sao Miên
 Nguyễn Thiên Ân (57-64)
 Nguyễn Trung Anh
 Nguyễn Tuấn Khanh
 Nguyễn Văn Liên
 Nguyễn Xuân Dục
 Nguyễn Tuấn Khoa (71-78)
 Như Không
 NTTV
 Phạm Anh Dũng
 Phạm Văn Nam
 Phạm Văn Phú
 Quán Văn VTT - Mục Lục Tổng Quát
 Sưu Tầm
 Trương Ngọc Thanh (67-74)
 Trần Đình Anh
 Trần Đông Bắc
 Trần Văn Hiển
 Trần Thu Dung
 Trang Thanh Trúc
 Việt Hải - Los Angeles
 Viên Linh
 Nhạc
 Giới Thiệu VTT
 Hỏi Đáp
 Thể Thao - Giải Trí
 Báo Chí
 Trang Liên Kết
 Quán Hẹn (Cần Log In)
 Nhắn Tin-Message
 Log out
 Y - Khoa Học - Kỹ Thuật
 Ðại Hội - Reunions
Disclaimer
1) Ý kiến đóng góp của quí bạn không phải là quan điểm của www.votruongtoan.org và cũng không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của www.votruongtoan.org. Chúng tôi tôn trọng ý kiến khác biệt của quí bạn, nhưng không chịu trách nhiệm dưới bất cứ hình thức nào và nội dung của những ý kiến này. Votruongtoan.org không bảo đảm mọi ý kiến đóng góp đều được đăng và cũng giành quyền biên tập lại khi cần thiết. Cám ơn
 ACVTT - Cô Bé Trưng Vương ©
Số lần xem: 65396


(Xin lưu ý: Tên của nhân vật TV, VTT, cũng như địa phương đã được tác giả thay đổi để tránh sự hiểu lầm hoặc trùng hợp - ACVTT)

PHẦN 1

***** Mùa Đông 2007

Trời bắt đầu trở lạnh, báo hiệu mùa đông sắp đến cho nhân loại. Và cho chính tâm hồn tôi.

Tôi mở bản nhạc mà tôi ưa thích nhất những năm đầu của thập niên 70, thời áo trắng quần xanh cắp sách đến trường, những năm trung học ở ngôi trường Võ Trường Toản (VTT) thân yêu của tôi, lúc tôi chập chững bước vào đời, khi tôi bắt đầu kết nghĩa tình thân với những thằng bạn VTT chí khố của tôi, ........... và thuở tôi yêu em.

"Why does the sun go on shinning?
Why does the sea rush to shore?
Don"t they know, it"s the end of the world
"Cause you don"t love me anymore..."




Bản nhạc "The End of the World" này, mỗi lần nghe, nó luôn luôn đem lại cho tôi những kỷ niệm êm đềm của tuổi trẻ, nhưng hôm nay nó cho tôi một nỗi u hoài không nguôi.

T đến với tôi hai lần. Lần thứ nhất, tuy không dài nhưng đã để lại cho tôi bao yêu thương trong kỷ niệm, và lần thứ hai, thật ngắn ngủi, chỉ thoảng qua như một giấc chiêm bao T trở về với tôi, nhưng lần này, để lại cho tôi nhiều ngậm ngùi và cay đắng cho đời người. Định mệnh trong quá khứ đã làm cho chúng tôi xa cách nhau và rồi, khi tìm được nhau hơn 33 năm sau, thêm một lần nữa định mệnh đã vĩnh viễn bắt T cách xa tôi.

***** Mùa Hè 2007

Điện thoại reng, tôi bốc lên và theo thói quen thoáng nhìn qua số điện thoại để xem ai gọi, nhưng nó là một số lạ từ một thành phố khác, miền Bắc, cùng tiểu bang.

- "Hello", tôi trả lời, vì không biết ai gọi.

- "Xin lỗi có phải đây là anh X, cựu học sinh trường VTT, không ạ?" nhỏ nhẹ giọng một cô con gái trên đường dây bên kia.

- "Vâng, tôi đây, xin lỗi ai đầu dây?" tôi hỏi lại.

- "Dạ thưa anh, em là Y, một cựu nữ học sinh trường Trưng Vương (TV), em có vào website của trường anh, thấy tên anh và số điện thoại của anh nên mạn phép gọi." ấp úng cô TV trả lời.

- "Thưa anh, em gọi anh là vì em thấy anh học cùng niên khóa VTT với một người bạn thân học đại học chung với em mà em đang muốn tìm để liên lạc." cô TV nói tiếp.

- "Cái gì chứ cái đó thì không khó gì," tôi trả lời, "vì tôi quen và còn giữ liên lạc rất nhiều với các bạn cùng khóa. Thế, người bạn của Y tên gì?", tôi hỏi lại và dùng tên Y để xưng hô cho thân mật thay vì tiếng "cô."

Cách đó vài tháng tôi cũng nhận được một cái email từ cô KD khác, một cựu học sinh TV, cần tìm một người bạn học. Cô TV KD này cũng đã vào website VTT, và tình cờ xem một đoạn phim ngắn trong phần trình diễn ca nhạc của H, hiền thê của một người bạn học cùng khóa của tôi, nên muốn biết có phải cô H là cựu học sinh TV và là bạn mình hay không. Qua sự giới thiệu và liên lạc của tôi, vài tuần sau đó H có gọi và cám ơn tôi, vì nhờ tôi H đã kiếm ra được một cô bạn TV rất thân trước 75. Tôi nhớ lúc đó tôi rất tự hài lòng về chuyện này vì đã giúp hai cô bạn TV bắt lại liên lạc sau bao nhiêu năm xa cách.

- "Thưa anh," Y trả lời, "sau 75 em có học chung đại học với một nhỏ bạn TV và cũng cùng với anh Q. Anh này là cựu học sinh VTT em nghĩ cùng khóa với anh. Em tìm nhỏ bạn này rất lâu rồi nhưng chưa tìm ra nên muốn liên lạc với anh Q để hỏi thăm xem ảnh có tin tức gì về cô bạn của em. Anh có..."

Nghe cái tên Q này xong, tôi vui mừng cắt ngang.

- "Tưởng gì, chứ thằng này là bạn rất thân của tôi. Thằng Q đang ở VN. Vậy thì, nếu Y đã có điện thoại, từ website VTT, thì chắc phải có email của tôi, xin Y cứ gởi email tới cho tôi và tôi sẽ liên lạc chuyển email của Y tới thằng bạn tôi này để nó liên lạc."

- "Cám ơn anh nhiều lắm," Y trả lời, và sau vài giây ngập ngừng, "hy vọng Y sẽ được gặp anh trong tương lai. Một lần nữa Y cám ơn anh nhiều lắm."

- "Không có chi, " tôi nói, "hy vọng Y sẽ tìm ra cô bạn này. Nếu cần gì thêm, Y cứ gọi hoặc email cho tôi nhé. Thôi chào Y."

- "Click!", sau thêm vài giây phút im lặng cô TV cúp máy.

Cúp phone xong, tôi trở lại với công việc mình đang làm trước khi Y gọi. Ngày hôm sau, tôi nhận được email của Y, tóm tắt câu chuyện tìm cô bạn và cần liên lạc với thằng Q. Tôi liền chuyển email này tới thằng Q để nó liên lạc với Y.

Một tuần sau thằng Q viết email cho tôi từ VN. Đầu thư, nó nói là nó có cô bạn đại học cũng tên Y đó, nhưng cô này biết số điện thoại của nó, tại sao không liên lạc thẳng với nó mà lại liên lạc qua tôi? Cuối thư, như mọi lần nó cũng hỏi thăm bạn bè khắp nơi. Tôi hơi thắc mắc về chuyện cô Y này nhưng cũng không thấy bận tâm cho lắm vì mình đã làm tròn bổn phận chuyển thư cho thằng bạn để nó liên lạc. Liên lạc hay không thì tùy nó, không phải chuyện của tôi. Tôi hồi âm thằng Q trả lời nó về mấy bạn bè nhưng không nhắc về chuyện cô Y này.

Thêm vài tuần nữa, tình cờ trong lúc coi lại những email cũ tôi thấy được cái email của Y nên gởi email cho Y mục đích chỉ để hỏi thăm xem Y đã có liên lạc hoặc tìm được cô bạn không.

Khoảng hai ngày sau, buổi trưa trong sở như mọi ngày tôi vào đọc email và rất ngạc nhiên khi thấy hôm nay có một email của Y. Tôi nhanh mở ra đọc.

PHẦN 2

""Anh,

Anh có khỏe không, xin lỗi T mới coi email nên trả lời anh trễ. T đã về lại Âu Châu. Trước khi về nhà, T cũng có ý định gặp anh trò chuyện một lần, nhưng T lại không dám. Anh còn nhớ hay đã quên T? Hôm nghe giọng nói anh trên phone, T hình dung được anh ngày xưa, nhất là nhìn hình anh trên website trường anh, T biết mình vẫn luôn nhớ anh như thời còn đi học Trưng Vương.

Y là bút hiệu T viết báo Xuân Trưng Vương thôi. Bây giờ T vẫn là một "cô bé Trưng Vương" nên vẫn ngại khi nhìn anh. Hy vọng trong tương lai T có "can đảm" hơn sẽ bay về để được trò chuyện với "ngày xưa" của mình.

T đã tìm lại được một cô bạn đã ngồi chung bàn học Trưng Vương từ lớp 6 đến 12. T không thân với anh Q nên để một cô bạn thân ở Mỹ làm trung gian liên lạc với anh ấy. Cám ơn anh đã giúp T. T "sợ" anh quá nên không viết email nói cám ơn anh. Vừa rồi T qua Mỹ chơi với cô bạn TV thân nhất này nên mượn phone và email để nói chuyện với anh. T không dám nhớ "ngày xưa" của T nữa, nên không viết địa chỉ email riêng cho anh. Anh đừng giận nha!

T bây giờ vẫn sống một mình. Mỗi lần có một bạn thân nào đòi làm bạn trai để cầu hôn, T luôn so sánh với "ngày xưa" của mình và tự biết trong thâm tâm cô bé Trưng Vương vẫn không quên được anh chàng VTT. Dù rằng trong nghề y khoa, em cũng không giải thích được vì sao trái tim mình nhỏ bé quá, chỉ đủ chứa một hình bóng anh chàng VTT ngày xưa. Những cô bạn thân TV hay các bạn ở Âu Châu không hiểu vì sao nên khuyên em dù đẹp cũng đừng kén chọn quá. Nhưng em vẫn mong được gặp lại trò chuyện một lần với "ngày xưa" của mình. Để cô bé TV có được một kỷ niệm hạnh phúc nhất khi ngồi bên anh.

Nếu biết không thể quên anh như ngày nay, em đã tìm anh sớm hơn để dành làm "bà..". Bây giờ tất cả chỉ còn là kỷ niệm của một thời áo trắng cắp sách đến trường. Những ngày trời lạnh, mưa rơi, em chỉ mong được nói chuyện một lần với anh dù chỉ trên điện thoại, ngày nay nhận được email, cô bé còn đòi hỏi gì hơn?

Nhưng rồi em có ý nghĩ tham lam một chút là rất hối tiếc đã không gặp được anh. Chờ đợi hơn 30 năm để mong gặp mặt, em lại sợ mình khó lòng dứt bỏ được, lúc đó anh sẽ bận tâm nhiều hơn. Anh viết email làm em cảm động phải khóc vì anh chàng VTT, muốn "bắt cóc anh chàng về Âu Châu du lịch một lần. Nhưng lại sợ khi tiễn anh chàng VTT về Mỹ, cô bé TV phải khóc hết nước mắt, lúc đó gây ra "tai họa" lớn.
…..

Anh, hãy quên em như hơn 30 năm qua.

T"


Tôi sững sờ đọc từng chữ một, đọc đi đọc lại, rồi đọc lại đọc đi.

Sau hơn 33 năm trời từ ngày xa ngôi trường thân yêu Võ Trường Toản, rời sách vở, bạn bè và ngay cả những kỷ niệm đẹp nhất trong đời, tôi cũng như bao nhiêu người khác đã phải xa quê hương, vất vả học hành, sanh nhai, gầy dựng sự nghiệp để tự tạo cho mình một chân đứng trong xã hội trên xứ người và một mái ấm gia đình. Những dòng chữ trong cái email này, như một cơn vũ bão đã làm tan biến tất cả những cương nghị, niềm tự hào, sự đấu tranh với đời sống của tôi trong 33 năm qua.

T, kiếm bạn, đã tình cờ vào website của trường và đã tìm lại được tôi. Tôi ngồi thừ ra, cố gắng hồi tưởng lại giọng nói trên điện thoại của T vài tháng trước đây và tự trách mình thật nhiều tại sao lại quá khù khờ, đã không nhận ra giọng nói của T? Tại sao T đã không tìm tôi lúc trước, tại sao tôi đã không tìm T thuở ấy? Tại sao, tại sao, và tại sao???????????????


PHẦN 3

Trải qua một cơn xúc động quá mãnh liệt và bất ngờ này, những ngày kế tiếp tôi như người mất hồn, công việc bỏ bê, ăn uống chẳng màng. Xác tôi thì ngồi đó, cũng trên chiếc ghế bành tôi đã ngồi khi nói chuyện điện thoại với T (cô Y) trước đây, nhưng hồn tôi đã thả ngược dòng thời gian, để trở về "ngày xưa", đi tìm hình bóng cũ.


***** Ngày Xưa

Tôi không quen T trước cửa trường TV hoặc cửa trường tôi. Tôi cũng không quen T qua sự giới thiệu của bạn bè như hầu hết các bạn tôi cùng khóa có "bồ" TV. Ngày đó gặp T qua một sự tình cờ, tôi bắt đầu để ý tới T, nhưng vì thiếu phần tự tin của một thằng con trai đang bước vào đời cộng thêm những mặc cảm về cá nhân, cho nên nhiều tháng sau tôi mới có can đảm để bắt chuyện làm quen với em. Lúc ấy tôi trên ngưỡng cửa Tú Tài, lớp 12, và T, lớp 10. Tôi hồi tưởng lại những lần tan trường, chạy vội ra cổng, nhốn nhá tìm hình bóng T trong một rừng áo trắng thướt tha của trường bạn tan học về, ngang qua cửa trường tôi, chỉ mong sao được nhìn thấy T. Tôi hình dung được khuôn mặt T, mái tóc thề xỏa bờ vai, chiếc áo dài trắng học trò T mặc, nụ cười hồn nhiên, đôi mắt long lanh của T. Tôi nhớ những buổi trốn học, hồi hộp đứng cuối đường, trước cổng trường em, tim phập phồng, lòng ráo rức, trông mong em. Tôi nhớ đến những lần hò hẹn với T ở cuối đường cùng nhau đi dạo phố. Tôi nhớ…

Nhưng rồi ngày ba mươi tháng tư, tôi giã từ quê hương và tình yêu mới chớm nở để cùng gia đình đi di tản. Chúng tôi xa nhau ngày đó, không một lời từ giã, chẳng một câu hứa hẹn, chưa một lần cầm tay nhau. Những năm tháng đầu sau 75 xa quê hương, tôi cô đơn một mình trên xứ người, tương lai mù mịt, xa gia đình nhớ người thân, xa trường nhớ thầy nhớ bạn, xa con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm và bao nhiêu đêm trằn trọc không ngủ nhớ hình bóng cô bé TV thật nhiều.

Rồi thì hình bóng T, như bao nghịch cảnh khác, theo dòng thời gian, cũng dần lắng mờ trong tôi. Đôi khi có dịp gặp các bạn VTT hàn huyên nhắc chuyện xưa, tôi cũng thoáng nhớ đến T, nhưng những ngày xa xưa đó, quá xa vời trong tôi sau bao nhiêu năm, như từ một tiền kiếp trước.

Cho đến khi, tôi nhận được bức thư này của T!

***** Mùa Đông tới

Tôi viết email, qua địa chỉ email của người bạn TV trung gian, cho T vài lần sau này nhưng không thấy hồi âm. Tôi nghĩ đến việc liên lạc lại với thằng Q rồi từ đó kiếm người bạn TV trung gian này của T, rồi tìm đến T. Tôi cũng đã có ý định đi Âu Châu một chuyến kiếm T. Nhưng suy nghĩ rồi nghĩ suy, tôi nhớ đến câu thư cuối cùng của T - "Anh, hãy quên em như hơn 30 năm qua," rồi lại chần chừ không dám. Vả lại tôi nghĩ gặp lại T thì tôi làm được gì cho T, ngoài việc làm T thêm sầu thêm buồn. Trong thâm tâm tôi, tôi cũng ước muốn có một cơ hội được ngồi cạnh T một lần, một lần cuối cùng trong đời, để nhớ lại những kỷ niêm xưa của chúng tôi, để thêm một lần hạnh phúc bên nhau, để có được cái diễm phúc một lần cầm tay em, để cho đời người bớt đắng cay, để thấy đời tôi còn chút ánh sáng.

"Why does my heart go on beating?
Why do these eyes of mine cry?
Don"t they know, it"s the end of the world
It ended when you said good bye..."


Bản nhạc chấm dứt nhưng dư âm của nó vẫn còn trong tâm hồn tôi. Ngoài kia mưa bắt đầu rơi, như cùng chia xẻ đau thương này với tôi. Đất trời quá khắt khe, cách ngăn chúng tôi chỉ để rồi, khi tìm được nhau sau 33 năm, vì ân tình T đã quyết định vĩnh viễn xa tôi, và tôi, vì bổn phận, phải đành xa T.

T đã vào sân trường kỷ niệm của tôi đây và tìm được tôi. Vì vậy tôi cũng hy vọng T sẽ tìm được những dòng chữ này trên sân trường.


"Em yêu,

Anh sẽ không tìm em. Nhưng anh không thể hứa là sẽ quên em.

Em đã mang kỷ niệm chúng mình gần nửa đời. Xin cho anh mang nó tiếp theo phần còn lại. Em cũng hãy quên anh và đi tìm một hạnh phúc riêng cho mình. Nguyện cầu thượng đế che chở cho em, ở một phương trời xa xôi đó, và ban cho em tất cả những gì em muốn.

Những phần trái tim của anh ngày nào anh đã trao em, muôn đời là của em cho tới khi trái tim anh ngừng đập. Em đã là, vẫn là, và mãi mãi sẽ là "Cô Bé Trưng Vương" trong tim anh.

Tạm biệt em,
Anh"


Đã một lần tôi tự nói vĩnh biệt với em. Nhưng thực tế đã chứng minh cho tôi thấy là tôi đã quá sai lầm. Lần này, tôi chỉ nói câu tạm biệt, dù có thể là tạm biệt em cho tới kiếp sau.


PHẦN CUỐI

Tôi mở tiếp bản nhạc thứ hai tôi rất thích, "Help me make it through the night", mà tôi thường nghe những đêm nhớ em không ngủ, sau 75.

I don"t care what"s right or wrong,
I don"t try to understand,
Let the devil take tomorrow,
Lord, tonight I need a friend.

Yesterday is dead and gone
And tomorrow"s out of sight,
And it"s sad to be alone,
Help me make it through the night.




Phần cuối cùng của câu chuyện chúng tôi, tôi đã viết xong, viết thật nhiều, viết thật dài, với từng sớ thịt, từng mạch máu của con tim tôi. Nhưng phần này, tôi chỉ dành riêng cho một người, và một người mà thôi.

Tôi xin giữ phần này ở tận đáy con tim tôi. Nếu và khi nào người đọc giả ấy muốn đọc (có lẽ ở những ngày cuối đời của tôi) thì tôi tin rằng, người đọc giả này có đủ tài năng và quyền lực để tìm tôi,

TRỞ VỀ VỚI TÔI,

ĐỨNG TRƯỚC MẶT TÔI,

MỔ XẺ ĐEM TRÁI TIM TÔI RA,

CẦM TRÊN TAY,

và ĐỌC.



Hết


acvtt@hotmail.com
VTT‘68-75
Mùa Đông 2007, USA

PS: Xin đọc câu chuyện Anh Chàng Võ Trường Toản tiếp theo.



Trước ngưỡng cửa cuộc đời, ai nấy đều tự dệt mộng cho mình bằng một hình bóng nào đó. Bóng hình đó có thể chia sẻ với mình mọi thứ và đi suốt cuộc đời. Có người may mắn tìm được ngay điều mình mơ tưởng song có người cả cuộc đời vẫn chưa tìm ra.



Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
Tình hết vui khi vẹn câu thề



Hoa đầu mùa bao giờ cũng đẹp
Nắng đầu mùa bao giờ cũng say
Mối tình đầu bao giờ cũng hay
Rất đậm đà, nhưng cũng rất đắng cay!



Tôi ít thấy VTT kết duyên cùng cựu nữ sinh Trưng Vương. Hỏi thăm anh em thì được biết "Láng giềng thì khó lấy nhau lắm". Vả lại, các cô bên Trưng Vương đi về vẫn thấy mấy chàng đứng ở quán Hẹn, cổ cứ dài ra. Các bạn có ý kiến sao?
Kim Văn



không có nhiều VTT kết hôn với cựu nữ sinh Trưng Vương
nhưng chắc cũng có nhiều bạn mơ mộng một thời
kỷ niệm kéo ta lại làm sao đấy
cổ cứ dài ra nhưng nhiều bạn cũng như ACVTT
cám ơn ACVTT đã mang lại nhiều kỷ niệm



(Trích từ email gửi đến admin@votruongtoan.org ngày 5 tháng 12, 2007)
Thân gửi ACVTT,

Không biết tên anh là gì, câu chuyện của anh có thể là tưởng tượng nhưng cũng có thể là sự thật. Nhưng tôi cũng tò mò vào website trường láng giềng ngày xưa. Đọc truyện của anh, lại nhớ chuyện mình. Buồn man mác, nhưng lại thấy hay hay. Truyện của anh đã đưa tôi đi lại ngày ấy hơn 32 năm qua. Chưa một lần anh ấy nắm tay tôi, những lần e ấp gặp và cách nhau một hàng rào và dưới bóng cây Phong Lan của nhà tôi. Mộng đẹp duyên mơ đã có từ ngày ấy. Bây giờ đã cách xa, đã có lần nhìn thấy hình của anh ấy trong Diễn Đàn VTT, biết mình có thể liên lạc được ngay, nhưng có một điều gì đó khiến tôi ngần ngại vô cùng. Anh ấy có còn nhớ đến tôi không, giống như anh đã ấp ủ cbtv trong tâm tư mình. Ngẫu nhiên, tôi cũng lấy email là cobe.trungvuong, lại thấy có người ký tên ACVTT. Nên gửi email cho vui.

Thân mến chào anh.

Cobe.TrungVuong



Thân gởi ACVTT,

Đọc CBTV của Anh viết đã kéo tôi về những kỷ niệm xưa. Ngày trước ba mươi tháng tư, thuở còn là VTT rồi sinh viên Đại Học Văn Khoa, tôi đã theo một “tà áo trắng Trưng Vương” mỗi ngày CBTV trên đường về nhà. Nhà tôi ở đầu đường nhà nàng. Mỗi khi được nghe giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng của cô bé đến mua thuốc ở tiệm thuốc tây của Mẹ tôi, tôi và Mẹ, cả Anh tôi cũng đều phải ngắm mái tóc dài, tà áo trắng duyên dáng, trong cô bé là giọng nói đầm thắm của cô.

Theo CBTV đi học Hội Việt Mỹ, Hội Văn Hóa Pháp, để được bên cạnh em. Rồi ngày Ba mươi tháng tư, cùng gia đình di tản, tôi có đến xin cưới, CBTV trả lời chỉ biết tôi chứ không có ý gì.

Hôm nay vào trang nhà của Trường, đọc chuyện CBTV, xin mạn phép hỏi Anh có phải hình tà áo trắng TV là CBTV N.T.T.V. ở Hội Việt Mỹ không? Hơn ba mươi năm rồi, có lẽ CBTV cũng có một mái ấm gia đình như tôi, hỏi Anh chỉ để hoài niệm. Nếu không phải, là tà áo TV của riêng Anh thì tôi xin lỗi.

Mong Anh sớm cho biết.

PDH.



Tuần vừa qua, tôi có nhận một số email qua địa chỉ riêng của tôi và đồng thời cũng đã đọc các câu hỏi và thắc mắc trên Diễn Đàn, liên quan tới câu chuyện CBTV. Mặc dù trước khi mở đầu câu chuyện ấy, tôi đã có lưu ý để tránh sự hiểu lầm hoặc trùng hợp, nhưng cũng không thể tránh được. Thoạt đầu tôi không có ý định trả lời nhưng e rằng sự im lặng của tôi sẽ đi đến những hiểu lầm không tốt khác. Tôi xin phép được trả lời vài câu hỏi:

- Câu chuyện của anh là sự thật hay tưởng tượng?
Xin đừng hỏi tôi câu này và tôi cũng miễn trả lời. Chuyện hư hay thiệt là do người đọc tự kết luận lấy.

- Trả lời cô L.
Thưa cô L., tôi thật sự không phải là người cô hỏi, khoá "72. Tôi cũng không biết anh ấy vì tôi là khoá đàn em (68-75, Bảng Vàng). Cô có thể vào danh sách CHS lớp 72 để tìm hoặc đăng trong phần nhắn tin để hỏi tin tức. Nếu có bất cứ một sự trùng hợp nào thì đó chỉ là sự tình cờ mà thôi.

- Trả lời đàn anh PDH
Xin chào đàn anh. Nếu trước 30 tháng tư, anh đã vào ĐH Văn Khoa thì anh là bậc đàn anh của tôi. Thứ nhất, tên tắt của CBTV trong chuyện của tôi không phải là NTTV. Thứ hai, tấm hình tôi đăng trong câu chuyện của tôi là do một cô bạn tặng cách đây vài năm. Hình này là một hình tượng trưng cho nữ sinh Trưng Vương mà tôi rất thích. Tôi không biết người nhiếp ảnh gia hoặc cô người mẫu học sinh này là ai, chỉ biết tấm hình nghệ thuật này đã có lần được đăng triển lãm tại Hội Việt Mỹ khoảng năm 74.

Cuối cùng tôi xin được nói là nếu câu chuyện buồn của tôi đã gây lại những kỷ niệm buồn tương tự cho những VTT và TV khác, thì đó là ngoài ý muốn của tôi. Cũng xin thành thật cám ơn tất cả những lời cảm thông chia xẻ của những bạn khác đã gởi email cho tôi.

ACVTT
acvtt@hotmail.com




NHƯ ĐÊM CẦN ÁNH SÁNG
NHƯ NẮNG CẦN CƠN MƯA
NHƯ CON SÔNG CẦN DÒNG NƯỚC
NHƯ BIỂN VÀ DÒNG SÔNG
NHƯ HOA CẦN NẮNG ẤM
NHƯ GIÓ VÀ TRỜI MÂY
NHƯ ĐÔI CHIM VÀ TỔ ẤM
NHƯ RỪNG VÀ LÁ CÂY
NHƯ NỖI ĐAU CẦN HẠNH PHÚC
NHƯ MẶT HỒ CẦN ÁNH TRĂNG
NHƯ ĐỜI SỐNG CẦN HƠI THỞ
VÀ....... NHƯ ANH YÊU EM!



Date: Tue, 11 Dec 2007 21:14:32 +0100
From:
To: acvtt@hotmail.com
Subject:

chào anh

anh cho câu chuyện cô bé trưng vương là chuyện buồn. tôi xin phép không đồng ý với anh. đó là cả một kho tàng của anh và của những người giống như anh. rất là quí. buồn là chưa chắc đâu. vui cũng không đúng. khó diễn tả lắm.

xin chào anh

dng

---
2007/12/12, AC VTT :
Xin cám ơn lời chia xẻ của anh.

Anh nhận xét rất đúng. Nhưng tôi sẽ phải gánh cái "kho tàng" kỷ niệm này với tôi cả đời và hiện giờ thì tôi buồn nhiều hơn vui anh ạ.

Tôi đang đem cái buồn này vào câu chuyện thứ hai, tiếp theo câu "Tôi nhớ ..." trong chuyện một, nói về khoảng thời gian hơn một năm chúng tôi quen nhau.

Thân mến chào anh,
ACVTT

---
Date: Wed, 12 Dec 2007 08:46:54 +0100
From: nangdinh@gmail.com
To: acvtt@hotmail.com
Subject: Re:
chào anh
tôi với anh như nhau
anh ở xứ nào vậy
chào anh
dng

---
2007/12/12, AC VTT :
....

---
Date: Wed, 12 Dec 2007 19:10:29 +0100
From: @gmail.com
To: acvtt@hotmail.com
Subject: Re: FW:

cám ơn anh đã cho biết. tôi ở bên pháp. đi cali và houston rất thường. anh năm nay mấy tuổi. tôi 55 tuổi một vợ bốn con. nếu có dịp mình gặp nhau nói về vtt thì thích quá.
chào anh
dng

---
2007/12/12, AC VTT :
Kính đàn anh,

Tôi bây giờ mới biết là đàn anh vì anh không giới thiệu trước. Như anh đã biết trong câu chuyện, tôi là khóa 68-75, 50 tuổi.

Nếu có dịp gặp anh thì rất quí. Thế anh có dự định đi Đại Hội VTT, tháng 7, năm sau, tại San Jose, Cali không?

Kính anh,
ACVTT

---
Date: Wed, 12 Dec 2007 19:10:29 +0100
From: @gmail.com
To: acvtt@hotmail.com
Subject: Re: FW:

có chứ. hết tất cả 10 người. sẽ gặp lại nhau. sẽ mời anh uống cafe. chào anh
dng

---
Kính anh,

Vâng, nếu không gặp anh trước thì sẽ gặp anh và cả 10 người gia đình anh tại DH08.

Chúc anh va gia đình luôn bình an. Hẹn gặp anh.

ACVTT



From: @hotmail.com
To: acvtt@hotmail.com
Subject: Thư riêng cho ACVTT
Date: Wed, 12 Dec 2007 06:40:08 +0000

Bài viết của ACVTT rất hay, anh em nào cũng khen và giới thiệu nên tôi vô đây đọc, rất hay và cảm động, đây là bài viết thứ 2 mà tôi đọc, bài trước là TV Khung Cửa Mùa Thu.

Tại sao lại thấy hay và đầy xúc động nhỉ ? Có lẽ chỉ riêng những ai đã làm người VTT mới hiểu, hiểu thế nào là những kỷ luật khắt khe của trường, một trong những kỷ luật đó là không được đứng trước trường của mình để ngắm những tà áo TV, và từ đó khi ra khỏi trường lại luôn quyến luyến và thương yêu những kỷ niệm lớn nhỏ, thật tuyệt vời và may mắn cho những ai làm người VTT với 1 địa danh hiếm có và nổi tiếng kỷ luật nhất Saigon năm xưa.

Chuyện của ACVTT hay bởi vì tôi cũng xuất thân từ VTT 65-72, đàn anh của ACVTT, nên rất trân qúy câu chuyện hơn, mà hồi còn đi học thì chưa biết.

Sau này nếu có thì giờ nhớ viết nhiều nhiều cho anh em đọc miễn liên quan đến 2 trường là vui rồi.

Cám ơn ACVTT lần nữa.
Thân ái

---
From: acvtt@hotmail.com
To: @hotmail.com
Subject: RE: Thư riêng cho ACVTT
Date: Wed, 12 Dec 2007 09:35:59 -0800

Kính đàn anh,

Tôi xin chân thành cám ơn lời khen của anh. Không có gì tôi quí hơn là nhận được thư của đàn anh như anh. Xin phép anh cho đàn em được tạm dấu tên lúc này. Mong có dịp gặp anh để được tự giới thiệu. Nếu anh có dự định tham dự Đại Hội 2008 thì tôi nhất định sẽ có hân hạnh bắt tay anh.

ACVTT

PS: Tôi xin phép anh để được đăng câu trò chuyện của anh em mình lên website. Dĩ nhiên tôi sẽ dấu email và tên anh. Cho tôi biết nếu anh cho phép.

---
From: @hotmail.com
To: acvtt@hotmail.com
Subject: Thư gửi đàn em
Date: Wed, 12 Dec 2007 19:05:43 +0000

ACVTT ,

Dĩ nhiên là được, chung một mái trường xưa mà, có viết lên thì mọi người VTT mới hiểu những khối tình của người VTT và cũng thế nào là những cơn gió thoảng của những buổi trưa hè nắng rọi sân trường giữa hàng cây nhac ngua và những cây phượng nhỏ bé tô điểm thêm những nét đẹp sân trường chúng ta.

Quý mến ACVTT chỉ vì đã ghi lại những tình cảm thân thương này, những kỷ niệm cũ chẳng bao giờ phai mờ, chắc cho đến lúc anh em mình rời khỏi cõi tâm này.

Thân ái



Cô Bé Trưng Vương

From: g...@yahoo.com
Sent:Thu 3/13/08 12:44 PM
To: acvtt@hotmail.com

Bạn ACVTT thân mến,,

Tình cờ ghé vào trang nhà VTT, được đọc câu chuyện của bạn, tôi đã phải chảy nước mắt vì nhớ đến chuyện của mình. Người yêu của tôi không phải là học sinh TV mà học ở KMTD. Chắc tại bởi vì tôi không có duyên với những tà áo trắng TV và cũng bởi vì chị tôi cũng là học sinh TV nên tôi không thể nào làm cột điện ở cửa trường ấy được. Chúng tôi yêu nhau từ khi còn rất trẻ. Phải nói là tôi "bị yêu" thì đúng hơn vì cô nàng đã chủ động "cua" tôi trước, khi hai chúng tôi, bởi một sắp xếp tình cờ của số mệnh, cùng hỏi mua một tạp chí văn nghệ duy nhất còn xót lại ở một xạp báo gần nhà. Dĩ nhiên tôi là người phải nhường tờ báo lại cho cô ấy vì "Dân húi cua thì phải nhường cho dân kẹp tóc, đó là luật lệ có từ ngàn xưa và vẫn đúng cho đến tận bây giờ." "Thưa cô tôi không phải là dân húi cua, tôi rất thích để tóc dài nhưng thầy TGT Nguyễn Mạnh Tuân của tôi cứ phạt tôi cấm túc vì cái tội để tóc dài."

Ngay từ giây phút đầu tiên ấy tôi đã bị cuốn hút bởi đôi mắt thật đẹp và thật buồn, buồn như số phận của một đời người không bao giờ được trọn vẹn. Nhưng gia đình tôi đã chia cách chúng tôi vì không muốn tình yêu ấy làm cản trở con đường học vấn của 2 đứa. Chúng tôi xa nhau năm 1972 cũng là năm mà tôi từ giã mái trường thân yêu VTT để bước chân vào Đại Học và biến cố Mùa Hè Đỏ Lửa đã làm chúng tôi mất liên lạc với nhau từ đó cho đến tận bây giờ. Chiến tranh bậy thật, nó đã làm chúng mình mất mát thật nhiều, mất hết mọi thứ.

Tôi vẫn lưu ý tìm kiếm cô ấy nhưng chưa bao giờ được gặp lại. Tìm kiếm không để làm gì cả, mà chỉ cần nhìn cô ấy một lần, một lần rồi thôi. Bởi vì cuộc tình đó đã chết, chết từ lâu lắm. Và cũng bởi vì, bây giờ tôi sống, như chỉ để trả lại những món nợ mà tôi đã nợ cuộc đời này. Nợ đời tôi trang trải gần xong. Còn món nợ tình yêu của cô ấy làm sao trả được đây? Lấy gì để trả?

Người xa như cánh chim bạt gió, liêu xiêu trong khoảng trời vô định, trôi giạt tận cuối chân mây, để người ở lại một mình bơ vơ với dòng hành trang kỷ niệm. Kỷ niệm tình yêu của chúng tôi trải dài hết con đường NBK và vào tận trong Sở Thú trong những ngày 2 đứa rủ nhau cúp cua để hẹn hò. Tôi không oán hận gì bố mẹ tôi cả, mà chỉ trách định mệnh của mình, bởi vì lý do ấy không đủ để giết chết một tình yêu trong trắng.

So sánh lại thì bạn vẫn còn hạnh phúc hơn tôi, vì các bạn còn có thể liên lạc được với nhau còn tôi thì không. Mỗi lần nhớ đến "người của ngày tháng cũ" của mình, tôi chỉ biết âm thầm khóc, khóc một mình, không chia xẻ được với ai. 36 năm trôi qua, tôi vẫn luôn cầu mong cho cô ấy có được hạnh phúc, đừng giống như CBTV của bạn, một mình lẻ loi cho đến tận cuối đời. Ấp ủ làm gì trong tim một hình bóng nhạt nhòa của quá khứ?

Cho tôi được hỏi người một câu, hỏi Thượng Đế toàn năng: "Có phải hễ yêu là chỉ yêu một người? Hễ yêu là chỉ yêu một lần?"

Xin cám ơn bạn thật nhiều vì đã làm cho tôi thật xúc động.

Thân,
G.

---
From: acvtt@hotmail.com

Thân chào đàn anh G.,

Sau khi câu chuyện của tôi được ra đời trên website VTT, tôi đã nhận được nhiều điện thư tương tự và có một lần hồi âm rằng "... nếu câu chuyện buồn của tôi đã gây lại những kỷ niệm buồn tương tự cho những VTT và TV khác, thì đó là ngoài ý muốn của tôi. Cũng xin thành thật cám ơn tất cả nhũng lời cảm thông chia xẻ của những bạn khác đã gởi email cho tôi."

Dù sao, tôi cũng xin tâm nhận nơi đây lời cám ơn của đàn anh vì không có gì làm tôi ấm lòng bằng những câu thông xẻ của các bạn đọc giả, nhất là bạn đồng môn mà ngày nào đã cùng tôi chung một mái trường, con đường lối đi, và bây giờ, cũng như tôi, cả một khung trời kỷ niệm.

Về câu hỏi của anh với Thượng Đế toàn năng, tôi thiết nghĩ chúng ta đã tự tìm cho mình một câu trả lời - giống như nhau.

Thân,
acvtt@hotmail.com, VTT 68-75

PS: Mong được tự giới thiệu và gặp anh tháng 7 tại San Jose trong DH VTT. Nếu anh sẽ đi tham dự, xin anh liên lạc.



Tìm Cô Bé Trưng Vương
03/20/2008

Ngày ba mươi tháng tư cùng gia đình di tản, mùa Xuân năm nay lần đầu tôi trở về Saigon để tìm hình bóng CBTV ngày xưa. Tà áo trắng của CBTV đã cứ ở mãi trong tâm tư tôi. Tôi đi tìm lại nhà nàng, nay đã đổi chủ. Đứng giữa thành phố Sàigòn nhớ đến bóng hình CBTV, tôi đã trở về con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, ở đó có hai ngôi trường Trưng Vương-Võ Trường Toản, với những mối tình học trò thường không trọn vẹn, vì chiến tranh năm bảy mươi lăm đã làm chia cách. Đến công viên lá vàng chỗ cô bé mỗi ngày tan trường, tôi mới biết mình đã thật sự mất CBTV ngày nào em trong tà áo trắng dịu dàng e ấp với chiếc nón lá bài thơ. Tôi đi tìm lại những chiếc lá vàng của Trưng Vương Sàigòn để nhớ đến em.

Trong lần tình cờ vào trang nhà đọc chuyện CBTV và ACVTT, tôi có viết hỏi ACVTT: "hơn ba mươi năm rồi, có lẽ CBTV cũng có một mái ấm gia đình như tôi, hỏi anh chỉ để hoài niệm". Lần này vào lại đây, tôi chỉ ước mong một điều mong các ACVTT đọc được, có tin tức gì của CBTV N.T.T.V nhà ở Lữ Gia, xin vui lòng cho tôi biết. Nếu CBTV ngày xưa nay đã là "Mo VTT ", có tình cờ vào sân trường, đọc những dòng chữ này, xin báo bình an, hay có thể cho tôi được gặp lại một lần. Vậy là tôi vui rồi. Đây cũng là tâm nguyện tôi dành cho một tà áo trắng Trưng Vương Sàigòn ngày xưa.

Phải chăng mối tình đầu không bao giờ nhạt phai, để rồi yêu ai yêu cả một đời????

P.D.H

---
Anh PDH,

Tôi đã vài lần được hân hạnh đàm thoại với anh trên diễn đàn VTT. Tôi không ngờ anh cũng mang nặng một mối tình đầu như tôi.

Mong được tự giới thiệu và gặp anh tháng 7 tại San Jose trong DH VTT. Nếu anh sẽ đi tham dự, xin anh liên lạc với tôi qua acvtt@hotmail.com.

Thân ái,

ACVTT



Tìm Cô Bé Trưng Vương

Bạn P.D.H. thân mến,

Tôi Lê Vân Hải, cựu Sĩ Quan Không Quân V.N.C.H. Em gái tôi là bạn học với CBTV N.T.T.V. nhà 28 Lữ-Gia, anh đang tìm. Nay xin báo bình an với anh.

Ngày xưa, năm 1974 CBTV học lớp mười một, lần đầu tôi được gặp, cô bé đến nhà đi học cùng em gái tôi, nết duyên dáng, thùy mị, đoan trang trong tà áo trắng Trưng Vương với mái tóc thề và chiếc nón lá bài thơ đã làm tôi rung động và giữ mãi trong tim hình bóng CBTV. Cũng lần đầu gặp mặt đó, tôi đã nói: "Tên Cô Bé là chữ lót tên anh, anh sẽ ở cạnh Cô Bé suốt đời". CBTV chỉ mĩm cười. Sau ba mươi tháng tư đi học tập mười năm, ngày trở về tôi có hỏi thăm, em tôi cho biết Cô Bé ngày xưa đã rời Việt Nam.

Hơn ba mươi ba năm, trong một dịp rất tình cờ, tôi vừa gặp lại, CBTV đang cư ngụ cạnh thành phố tôi đang ở. Dòng đời biến đổi nhưng tình yêu dành cho CBTV trong tôi vẫn không đổi thay. Tôi vẫn là anh chàng Không Quân độc thân, ấp ủ CBTV với mối tình đầu. Nhiều lúc tôi tự an ủi mình như CBTV của ACVTT: "Tình yêu không nhất thiết phải có sự chiếm hữu." Được biết CBTV vẫn bình an là niềm hạnh phúc nhất trong cuộc đời còn lại của tôi.


Bạn ACVTT thân mến,

Hình dáng CBTV với chuyện tình CBTV&ACVTT của bạn đã đem tôi trở về kỷ niệm đẹp nhất trong đời, dù chỉ là giấc mơ về CBTV với mối tình đầu không trọn vẹn.

Xin cám ơn bạn ACVTT.

Thân ai,

Lê Vân Hải
2008-04-12 11:10:10

---

Chào anh Lê Vân Hải.

Hân hạnh được biết anh. Không biết anh có phải là đàn anh VTT hay anh ở đâu? Tuy nhiên nếu có dịp tôi cũng thích có cơ hội được gặp anh cà phê cà pháo ngẫm nghĩ chuyện đời cho khuây.

Qua diễn đàn, tôi đã biết đến cái hoài niệm của anh PDH đối với CBTV Lữ Gia và cũng đã thầm mong cho anh PDH được biết tin bình an về cô ấy. Tin nay đã có, nhưng lại xuất hiện thêm anh, một nhân vật mới, chung cùng một đề tài, một tâm tư, một mối tình...

Ông trời thật khéo trêu người, để cho bao cát bụi này, chẳng được vẹn toàn.

Thân chào anh,

acvtt

PS: Nếu cần và không tiện trên diễn đàn, xin anh liên lạc với tôi ở acvtt@hotmail.com
2008-04-14 11:41:24


ACVTT
Mặn Đắng ©
ACVTT
2008-12-24
Mặn Đắng - tiếp theo 1
ACVTT
2008-12-01
Mặn Đắng - Ghi Bút
Admin
2008-12-20
Mặn Đắng - tiếp theo 2
ACVTT
2008-12-01
Một Thoáng Hương Xưa
ACVTT
2011-03-05
Phôi Pha - Đêm 24
ACVTT
2012-03-13
Anh Chàng Võ Trường Toản ©
ACVTT
2008-02-03
Cô Bé Trưng Vương ©
ACVTT
2007-11-01
Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75
Đọc lại những Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75 do các anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) và Lê Minh Chánh (68-75) thu thập:


Đọc bài khảo cứu dưới đây của anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) về chữ Quốc Ngữ trong giai đoạn phôi thai:
Đọc Đăng Cổ Tùng Báo
Hình Kỷ Yếu VTT 1971
Tập Kỷ Yếu Trung học Võ Trường Toản, kỷ niệm 15 năm hoạt động 1956-1971. Gồm 42 trang, ấn hành 3000 bản, in xong ngày 20-5-1971 tại nhà in riêng Kim Studio.
>> Xem Kỷ Yếu
Thông tin
Các bạn đã từng viết thơ văn, làm nhạc hay vẽ tranh v.v... xin đóng góp trên trang votruongtoan.org.
Cám ơn các bạn.
Nguyệt San VTT (71-75)
Đọc lại Nguyệt San Võ Trường Toản phát hành đầu tiên từ tháng 11, năm 1971 cho đến tháng 4 năm 1975 do Nguyễn Ngọc Long (68-75) sưu tầm.> Đọc Nguyệt San

Website: http://www.votruongtoan.org
Email: admin@votruongtoan.org