Hiện đang có 1 người (0 thành viên). Số lần viếng :  
 Trang Chính
 Tin Tức
 Thành Viên
 Hình Ảnh
 Phim
 Thư Tín
 Thơ
 Bài Viết
 Đào Từ (66-73)
 ACVTT
 Anh Áo Trắng
 Áo Trắng Trưng Vương
 Bích Huyền
 Bùi Tuấn Dương (63-70)
 Cố GS Nguyễn Đức Hiển
 Chris Scanlan
 Chu Phan
 GS Bùi Viện
 GS Khưu Thị Ngọc Sang
 GS Lê Đức Cửu
 GS Nguyễn Thanh Thu
 GS Nguyễn Văn Phú - Nguyên Hiệu Trưởng Tư Thục Hưng 
 GS Phạm Cao Dương
 GS Trần Thị Thanh Tâm
 Hà Chí Dzũng
 Hà Quân
 Hình Ảnh Vui
 Hoàng Bách Việt
 Hoàng D. Mạnh (61-68)
 Hoàng văn Trung
 Huỳnh Minh Tú
 Khôi An
 Lauren Hilgers/ Trần Ngọc Cư
 Lê Khánh Điền
 Lê Văn Thài (58-65)
 Mai Kim Quang
 Nghiêm Xuân Cường
 Nghiêm Xuân Trang
 Nguyễn - Đông A
 Nguyễn Đông Thức
 Nguyễn Kỳ Phong
 Nguyễn Ngọc Long
 Nguyễn Như Sơn (66-73)
 Nguyễn Sao Miên
 Nguyễn Thiên Ân (57-64)
 Nguyễn Trung Anh
 Nguyễn Tuấn Khanh
 Nguyễn Văn Liên
 Nguyễn Xuân Dục
 Nguyễn Tuấn Khoa (71-78)
 Như Không
 NTTV
 Phạm Anh Dũng
 Phạm Văn Nam
 Phạm Văn Phú
 Quán Văn VTT - Mục Lục Tổng Quát
 Sưu Tầm
 Trương Ngọc Thanh (67-74)
 Trần Đình Anh
 Trần Đông Bắc
 Trần Văn Hiển
 Trần Thu Dung
 Trang Thanh Trúc
 Việt Hải - Los Angeles
 Viên Linh
 Nhạc
 Giới Thiệu VTT
 Hỏi Đáp
 Thể Thao - Giải Trí
 Báo Chí
 Trang Liên Kết
 Quán Hẹn (Cần Log In)
 Nhắn Tin-Message
 Log out
 Y - Khoa Học - Kỹ Thuật
 Ðại Hội - Reunions
Disclaimer
1) Ý kiến đóng góp của quí bạn không phải là quan điểm của www.votruongtoan.org và cũng không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của www.votruongtoan.org. Chúng tôi tôn trọng ý kiến khác biệt của quí bạn, nhưng không chịu trách nhiệm dưới bất cứ hình thức nào và nội dung của những ý kiến này. Votruongtoan.org không bảo đảm mọi ý kiến đóng góp đều được đăng và cũng giành quyền biên tập lại khi cần thiết. Cám ơn
 ACVTT - Mặn Đắng - tiếp theo 1
Số lần xem: 64055

Câu chuyện này diễn tiếp sau hai bài Cô Bé Trưng VươngAnh Chàng Võ Trường Toản. Nếu có thể xin đọc giả đọc hai bài trên trước.

Mặn Đắng - Phần 14 <-- Bấm vào đây để xem Phần 14

Ghi Bút

***** Phần 10 - Chiều Thứ Bảy

Thất vọng không thấy em, chẳng hứng thú nhưng đã lỡ hẹn, y tạt ngang qua Nguyễn Du gặp thằng Phước Đen và thằng Dũng Đakao uống café. Tên thằng Phước thì dễ hiểu vì nó trắng như cục than. Còn thằng Dũng thì anh em đặt nó tên này dựa theo một nhân vật trong một tác phẩm của nhà văn Duyên Anh chứ nhà nó thì lại bên Thị Nghè, gần nhà thằng Phước. Vì nhà gần, đi học chung, ngồi cùng bàn trong lớp, hai thằng này rất thân với nhau, luôn song song như cặp bài trùng.

Khu café Nguyễn Du, không mấy xa, nằm trên đường Nguyễn Du, giữa Mạc Đĩnh Chi và Cường Để, phía sau trường Tiểu Học Thống Nhất. Khu này gồm khoảng mươi quán café nho nhỏ, chen xít nhau dưới bóng mát của hàng cây cổ thụ bên đường, quán nào cũng inh ỏi, mở nhạc thật lớn. Giờ trưa, các nhân viên công sở chung quanh ra ăn uống nên cũng khá đông.

Dựng xe, thấy hai thằng đang ngồi với hai ly café đen đá trên một bàn phía ngoài hiên, nói chuyện líu lót, y bước thẳng đến. Vừa thấy mặt, thằng Dũng Đakao, vọt miệng:

- "Mày có đồng lẻ nào không mày?"

Chưa kịp ngồi, y móc túi ra coi lại, rồi trả lời:

- "Đủ tiền café, dư hai chục."

- "OK, đưa tao." nó xòe tay.

Y đưa cho nó mà cũng chẳng thèm hỏi là nó mượn hay làm gì. Thằng Dũng vơ tiền nhỏm khỏi ghế đi nhanh. Y kéo cái ghế bên cạnh ngồi, chưa kịp hỏi thì thằng Phước Đen đã nhanh nhẩu:

- "Chiều nay mày tính đi mấy giờ? Thằng Thành nó biểu đến sớm sớm đó. Tao với thằng Dũng định 5 giờ rưởi chạy xuống."

- "Tao chưa biết." y trả lời nhát gừng, dơ tay vẩy cô hàng, kêu một ly café sữa đá.

Thằng Phước quay đầu ngang. Y ngó theo thì thấy thằng Dũng đang đi trở lại, tay cầm 2 điếu thuốc. Ngồi xuống bàn, thằng Dũng dắt một điếu bên lỗ tai, lãy quẹt diêm châm điếu còn lại. Nó kéo một hơi thật dài, mắt lim dim, ém hơi, chuyền điếu thuốc sang thằng Phước. Trong lúc thằng Phước đang phê thì thằng Dũng ưỡn mặt chu mõm thổi vài vòng khói, trông rất tài tử. Tới phiên, y cũng bắc chước, hít một hơi thật lâu, xém sặc, nhưng rồi để khói thuốc nhẹ tỏa. Chập chờn theo khói thuốc, khuôn mặt xinh xắn của em lại ảo hiện, lơ lững theo từng mây khói chơi vơi, khiến y vừa say thuốc vừa say tình. Cô bé ơi, cô bé có biết anh đang nhớ cô bé lắm không? Sao cô bé lại vô tình đến thế? Sao cô bé lúc nào cũng luẩn quẩn trong cái đầu anh vậy? Sao cô bé lại nỡ hững hờ, không ban cho anh ánh mắt nụ cười như trong giấc mơ thiên thần, để tim anh phải thổn thức đêm ngày? Y khép mắt mơ màng, gạt ngoài tai tiếng thằng Phước Đen, tiếng thằng Dũng Đakao, tiếng nhạc rầm beng trộn lẫn.

Trong bàn, chẳng màng tới y, thằng Phước thằng Dũng chí choét cải nhau các điệu nhảy, mấy cái "phăng", hứng chí về cái "bum" tối nay. Ngồi hơn nửa tiếng, chung kéo hết cả 2 điếu, uống sạch café lại còn đổ trà vào ly thêm hai lần, chôn tâm hồn vào sáu bảy bản nhạc, y để tiền trên bàn, đứng dậy, hẹn gặp chúng, rồi chạy một mạch về nhà. Như thường bữa, mẹ hắn không có nhà nhưng thức ăn trưa đã để sẵn trên bàn. Y ngồi xuống ăn nhẹ rồi rửa chén bát phơi lên cho ráo. Buồn tình, y đánh một giấc ngủ trưa dài gần đến 4 giờ chiều, thức dậy vẫn chưa thấy mẹ về.

Nắng chiều bắt đầu dịu, y lại leo lên mái nhà ngồi suy tư, nhìn trời Sài Gòn, ảm đạm từng đám mây xám xuôi về phương trời vô vọng. Làm cách nào để làm quen với em đây? Tại sao mình lại thỏ đế đến như thế? Đâu thấy em đi với ai hoặc thằng nào kè theo em đâu? Chắc em học lớp nhỏ hơn mình? Bắt chuyện nói đại bất quá em không trả lời thì thôi. Nhưng nếu em nói không thích hoặc chửi thẳng vào mặt thì sao? Không thấy gương thằng Kiệt Ngầu à? Không, không, nếu vậy thì thà là mình không biết còn hơn. Y tự đặt cho y bao nhiêu câu hỏi với mục đích tự mình vượt qua cái nhút nhát trong bản thân, cho mình thêm chút can đảm. Nhưng cuối cùng y cũng chỉ quay về cái cảm buồn cho thân phận. Thân mình lấy gì mà cua được em? Cua được ai? Ai mà thích? Thôi, an phận cho xong, chỉ đành nhìn em mỗi ngày để tối thiểu còn lại chút niềm hy vọng.

Sẫm tối, thở dài y leo trở xuống.


Vì đó là em

Không cần biết em là ai
Không cần biết em từ đâu
Không cần biết em ngày sau
Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng
Ta yêu em qua đông tàn ngày tận
Yêu em như yêu vùng trời mênh mông

Không cần biết đêm dài sâu
Không cần biết bao gầy hao
Ta ngồi đếm tên thời gian
Nghe thương yêu dâng cao như ngọn đồi
Như xa xôi nay quay về gần gụi
Yêu em khi chỉ biết đó là em

Để rồi từ đó ta yêu em không ngại ngần
Để rồi từ đó trong bước chân nghe gần hơn
Một ngày lại đến trái tim ta dại cuồng
Rồi từng chiều đến mang nỗi buồn vô biên

Cho dù biết em rồi đi
Cho dù biết không chờ chi
Nhưng lòng vẫn nghe cuồng si
Nghe trong ta quên đi lòng sầu hận
Ta yêu em chưa bao giờ một lần
Yêu em vì chỉ biết đó là em



***** Phần 11 - Hạnh Phúc Bên Nhau

Bắt đầu cho một ngày mùa thu tại Châu Âu, ánh dương từ từ hé lộ tận cuối chân trời, chậm chạp nhưng vững chắc, tuôn rải trên không gian từng tia nắng hồng nhạt, đẩy xua làn sương đêm còn đang lưu luyến, chuẩn bị để đánh tan màn đêm. Trong một căn nhà nhỏ nhắn, hai kẻ lạc loài tìm nhau trong vòng tay ấm cúng, tia nắng ru say như sưởi ấm trái tim khô lạnh.

Người con gái dậy sớm hơn gã đàn ông, bắt máy làm café, loại café gã thích. Café đang pha, người con gái bắt đầu sửa soạn đồ điểm tâm nhẹ, dọn lên bàn ăn, rồi làm những công việc lặt vặt trong nhà, đợi người đàn ông thức dậy. Tỉnh giấc, mở mắt ra, gã đàn ông đã thấy nụ cười thiên thần trên khuôn mặt thuỳ mị của người con gái, ngồi bên cạnh đợi chờ. Gã ôm lấy người con gái, trách yêu sao không đánh thức gã sớm hơn. Người con gái thẹn thùng trả lời là muốn để cho gã ngủ cho khoẻ, rồi nhắc gã vào đánh răng rửa mặt ra để ăn sáng.

Trong khi ăn sáng, họ vui đùa, đôi khi gắp đút cho nhau, vừa ăn vừa nói chuyện. Ăn xong, gã đàn ông phụ, dù người con gái không cho, dọn dẹp đũa bát qua bồn rửa chén và cất thực phẩm vào tủ lạnh. Rồi họ cùng nhau lên máy vào mạng, gã đàn ông trước xem điện thư, coi lại tình hình công việc trong sở, xong đến phiên người con gái, đọc và trả lời những câu hỏi của các bạn đồng nghiệp cần liên lạc. Trước khi chấm dứt, họ trở lại mẩu sân trường kỷ niệm, vào website Võ Trường Toản, đọc hai bài CBTV và ACVTT, mà chính họ đã viết cho nhau bằng con tim và nước mắt. Người con gái kể rằng, trong bao năm tìm kiếm, lúc nào cô ta cũng cầu nguyện và hy vọng là gã đàn ông còn sống, đang hạnh phúc và khỏe mạnh ở một nơi nào đó, nên rất vui mừng khi vào website. Họ nhắc lại nhau nghe về cú phone cực kỳ quan trọng đó, trạng thái và tâm tư của người con gái lúc quyết định gọi điện thoại cho gã, cảm tưởng của người con gái khi nghe giọng nói của gã lần đầu tiên sau hơn 33 năm vắng bóng.

Từ phòng ăn, họ lên trên phòng khách và gã đàn ông ngồi xem qua quyển ảnh của người con gái, từng hình một, hỏi thăm gia đình người thân, các bạn bè trong thành phố, xa gần, muốn biết rõ từng khuôn mặt đàn ông trong quyển ảnh là ai, liên hệ thế nào, sao quen, ở đâu, bao lâu, vân vân. Gần phía sau quyển ảnh, gã ngắm nghía những bức hình nguyên thủy bạc màu của người con gái, từ thời ấu thơ, của những năm trung học trong chiếc áo Trưng Vương ngày cũ, và xin phép người con gái để được sao lại những tấm hình quí giá này.



Ngoài trời bắt đầu ấm áp, họ ra sau vườn ngồi trên cái ghế xích đu, gã đàn ông thưởng thức thêm một ly café nóng hổi, người con gái nhấm nháp tách trà nghi ngút khói, tiếp tục hàn huyên. Xong, gã đàn ông phụ giúp người con gái chăm sóc các loại bông hoa, cây cối ăn trái trong căn vườn nhỏ.

Gần trưa, họ trở vào trong và cùng nhau sửa soạn nấu ăn trưa. Gã đàn ông thì xắt hành, cắt cà rốt, lột tỏi, làm các việc lặt vặt, còn người con gái thì cạnh bếp nấu nướng. Đồ ăn thức uống đều được dọn lên bàn ăn cho một bữa cơm trưa thật thịnh soạn.

Sau bữa trưa, họ âu yếm nối tiếp câu chuyện không đoạn kết trên ghế xa-lông phòng khách. Câu chuyện tiếp diễn về người con gái cho những tháng ngày sau 75, học vấn, gia cảnh, cuộc sống, vượt biên, trại tỵ nạn Thái Lan, đặt chân đến Âu Châu, liên tục đến khi người con gái tình cờ qua Mỹ thăm bạn, xem VTT website, và cuối cùng quyết định dấu tên liên lạc điện thoại với gã.

Dịu nắng, họ choàng áo lạnh, thả bộ tay trong tay, ra một công viên công cộng không lắm xa nhà. Nếu nhìn, ai ai cũng có thể nói đó là một cặp nhân tình song đôi vừa lứa. Ngồi trong công viên, người con gái dựa đầu trên vai gã đàn ông, nói với gã rằng cô ta, mỗi lần nhớ về kỷ niệm, thường hay ra nơi đây một mình suy tư, và hay ví chỗ này là Công Viên Lá Vàng ngày cũ để nhớ trường xưa người tri kỷ. Gã đàn ông xiết chặt bờ vai, vuốt tóc người con gái, cũng trầm trồ khen khu công viên thật thơ mộng tình tứ, để rồi khoảnh khắc ấy, phong cảnh hữu tình, lòng người xao xuyến, trao cho người con gái một nụ hôn say đắm.

Chiều về, như bữa trưa, họ sát bên nhau, chuẩn bị cho bữa cơm chiều, không kém phần chu đáo. Sau đó, họ lại trở lên phòng khách tâm tình với nhau đến khuya.

Ngày qua ngày, gần trọn một tuần, họ quấn quýt bên nhau không rời hơn nửa bước, nụ cười luôn nở trên môi. Ngoài hai lần đi chợ mua nước cam, sữa, trứng, và mỗi chiều đi bộ từ nhà đến công viên lá vàng, gã đàn ông và người con gái hình như không ra khỏi căn nhà hạnh phúc ấy. Nhưng những ngày thần tiên khiêu khích trôi nhanh trong tổ ấm yêu thương. Bên nhau, họ cố gắng gói ghém 33 năm vào vỏn vẹn 5 ngày. Ngày mai là ngày cuối cùng.


Giờ đã không còn nữa

Tình ngỡ như đã chết khi mùa đông gọi gió mưa về
Ngày tháng như đã hết khi anh đành lòng ra đi
Đừng trách anh tội lắm, con sông ngược dòng trôi hai lối
Yêu em thật lòng nhưng không thể cùng em chung bước
Đừng nói thêm gì nữa, yêu anh là em chấp nhận
Ngày tháng sao vội vã, cơn đau một lần xa nhau
Người hỡi xin hãy nhớ, mai sau dù đời chia hai lối
Bên nhau chẳng đặng nhưng vẫn mãi ...yêu nhau

Giờ đã không còn nữa khi mưa tan theo mùa đông
Giờ đã không còn nữa khi mây trôi theo dòng sông
Còn đây nỗi nhớ không tên
Còn đây con sóng lênh đênh
Biển xưa vẫn mãi ru lên một âm quen



***** Phần 12 - Đêm Thứ Bảy

Ăn tối, phụ dọn dẹp, xong xin phép mẹ tới nhà thằng bạn chơi, hứa là sẽ về sớm nửa tiếng trước giờ giới nghiêm, tới lúc hắn ngồi lên đề chiếc xe PêCê, để chạy tới thằng Thành, thì cũng đã gần 7 giờ.

Một trong những lý do y muốn tới nhà thằng Thành đêm nay là vì hắn có con nhỏ bồ Trưng Vương, lớp 12, tên Tường Vi, cũng là một trong những hoa khôi trường láng giềng. Đã nói thằng này đẻ hạt điều rồi mà, tướng tá ngon lành, tương đối đẹp trai, diện đồ xịn, xe bốc, con nhà khá giả, em nào lại chẳng chịu? Dù chưa bao giờ nói chuyện, y đã có gặp Tường Vi vài lần, ở Quán Hẹn, khi Tường Vi tan trường ghé ngang qua đợi thằng Thành chạy xe về chung, và thằng Thành cũng đã một lần giới thiệu y với Tường Vi. Tối nay bảo đảm thế nào cũng có Tường Vi. Nếu muốn hỏi tin tức về em, thì phải đành nhờ thằng Thành nhắn với Tường Vi vậy. Quê với ai chứ quê với thằng Thành cũng chẳng mất mát gì, vã lại, thấy nó cũng kín đáo, chắc sẽ không chuyền miệng đến mấy thằng khác. Y vừa suy nghĩ, vừa trễ giờ nôn nóng, lạn qua lượn lại, bấm còi lia chia, đạp thắng, rú ga.

Nhà thằng Thành, tương đối dễ kiếm, mặt tiền, vôi trắng, bốn tầng lầu, cửa sắt đằng trước, dân nhà giàu có khác, chẳng như mình, y nghĩ thầm, chen xe đậu vào một hàng xe đậu sẵn trước sân mặt tiền. Nhảy xuống, khóa xe, xoè mười ngón bàn tay, vuốt tóc, rồi kéo áo quần cho thẳng thắng, gần tám giờ tối, y gõ cửa, tiếng nhạc vọng ra từ bên trong.

Một chị giúp việc, áo bà ba, trạc ba mươi ngoài, mở cánh cửa sắt.

- "Dạ thưa, có Thành ở nhà không ạ?" y ấp úng.

- "Dạ xin mời cậu vô."

Khép nép, y theo chị giúp việc bước vào - bóng tối. Chỉ được soi sáng bằng hai cái đèn tím từ hai góc phòng, y trợn mắt nhíu mày, nhìn bóng đêm, trong âm thanh thật lớn của tiếng nhạc. Chưa quen với đèn tím, nhưng y cũng đủ thấy căn phòng tầng trệt, đã được dọn dẹp trống ở giữa làm sân nhảy, hai hàng ghế , chục cái, xếp dọc hai bên, cửa vào và bên đối diện. Trước mặt, sát cầu thang lên tầng trên, là một cái bàn dài, để đồ ăn thức uống, cộng cái máy thâu băng và cặp loa. Lẫn trong tiếng nhạc là tiếng hét to của thằng Thành bên trái:

- "X!"

Hướng qua trái, y nhận ra hình thù thằng Thành, đang nhỏm dậy khỏi hàng ghế tiến đến y. Hắn kẹp cổ y, hét vào lổ tai:

- "Mẹ kiếp, tao dặn rồi, sao tới trễ vậy mày? Không sao, cũng vừa ăn uống cắt bánh xong, ông bà già tao đã lên gác, để cho tụi mình thả cửa. Đồ ăn ngay cầu thang, mày đói tới lấy. Mày đến đúng lúc, tao sữa xoạn ra com măng xê đây."

Vẫn kẹp cổ y, hắn lôi y về dãy ghế bên trái. Mắt bắt đầu quen, y nhận ra đám phe ta, cũng đang chầm chầm nhìn y, nhe răng, dơ tay chào: thằng Văn Mồm To, Minh Tếu, Thắng Kiến Càng, Thái Béo, Hùng Nổ, Khải Hô, Trí Tây Ninh, Thi Khùng, Phước Đen, Dũng ĐaKao, và thêm 2 mạng nữa mà y không biết.

- "Hai thằng đó là em họ tao, Khôi, Thứ." thằng Thành thao thao, như đọc được ý nghĩ của y. Rồi, kéo đầu y hướng về phía đối diện, hàng ghế các nàng, hắn liên tục, trước tất cả các ánh mắt của phe địch, đang hướng về y:

- "Ngồi ghế đầu, Tường Vi, mày biết. Con em tao, xoa rê trắng, Thanh Thảo. Bạn Gia Long em tao, Như Yến, Hải Đường, Thùy Vân, Ngọc Bích, Lan Anh, và mấy cô bạn hàng xóm, Bạch Trúc, BT, ......"

Y bỗng cứng người, chết trân, trái tim vỡ ra khỏi lòng ngực, rớt cái bạch xuống đất. Từ bên kia, trong bóng tối lu mờ, em đang ngồi nhìn y.

Hàng xóm! Em đẹp quá! Tên thật hay! BT! chân y run lẩy bẩy. Rồi hình như thằng Thành nói thêm cái gì đó mà y không nghe rõ, đẩy y - cũng may phước - ngồi xuống ghế, xong đi qua bên kia, dơ tay mời Tường Vi ra giữa sàn nhảy trong điệu nhạc Pasô, bắt đầu com măng xê.


***** Phần 13 - Chia Ly


Việc gì phải đến, sẽ đến. Đêm nay sẽ là đêm gã đàn ông phải ra lại phi trường. Bắt đầu từ chiều ngày hôm qua, gã đã giữ gìn ý tứ, không dám thu xếp hành lý, cố tránh có những cử chỉ hoặc bất cứ lời lẽ nào mà có thể gợi đến cho người con gái về cái chuyện bất khả kháng này. Thế nhưng sáng nay thức dậy, mở mắt ra gã đã không còn thấy nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt tươi tắn của người con gái, chờ đợi trước mặt mình, như mọi sáng trước nữa. Châu mày, gã ngồi dậy, đi nhanh bước ra phòng khách, rồi thẳng xuống bếp, thấy thức ăn sáng đã dọn sẵn trên bàn, bình café nóng bỏng pha đầy, vẫn không thấy bóng dáng người con gái.

- "Em!", gã kêu to, hy vọng người con gái đang trong phòng tắm. Tiếng y vang vọng nhưng căn nhà vẫn vắng lặng như tờ.

Linh tính bất ổn, gã vội chạy vào phòng, mặc lẹ quần áo, vừa choàng áo lạnh vừa chụp cái phone tay, bấm gọi cho người con gái. Tiếng phone cầm tay của người con gái reo vọng từ phòng khách. Gã cúp máy, tự trấn an sự hốt hoảng vô lý của mình, có thể người con gái dậy sớm đi chợ nhưng quên đem theo điên thoại chăng? Tạm yên tâm với lời giải thích của chính mình, gã quành lại bếp, đổ một ly café, vừa đi ra cửa trước vừa húp ly café nóng hổi, dự tính ngồi trước nhà uống café đợi, nhưng khi tay vừa nắm ổ khoá cửa trước định mở, thì chợt nhớ ra một cái gì đó, gã quay ngược lại đi về cửa sau, phía ra vườn. Gần tới cửa sau, nhìn xuyên qua khung cửa sổ nhà bếp trên bồn rửa chén, gã thoáng thấy dáng hình người con gái, một mình ngồi trên ghế xích đu cuối vườn, úp mặt trong lòng đôi bàn tay. Gã ngừng bước, thở phều ra mừng rỡ và tự trách mình sao lại đã có những ý tưởng ngông cuồng như thế, nhưng rồi quan sát kỹ hơn, nhận thấy đôi bờ vai người con gái nhấp nhỏm theo từng cơn nức nở, ruột gan quặn cuốn, thở dài gã mở cửa ra.

Nghe tiếng cửa mở, người con gái vụng về vuốt mặt chùi vội nước mắt, ngửng mặt lên, mắt đỏ ướt, gượng gạo một nụ cười:

- "Good morning, anh. Anh ngủ được không?"

Không trả lời, gã âm thầm đến ngồi trên xích đu, bên cạnh người con gái, cởi áo choàng lạnh, khoác qua đôi vai người con gái, rồi hai tay nâng khuôn mặt, hôn nhẹ lên trán, lên đôi mắt nhạt nhòa, lên hai gò má đẫm ướt, lên sóng mũi, rồi xuống đôi môi lạnh căm. Dìu người con gái đứng dậy, ôm chặt bờ vai, gã khẽ nói:

- "Mình vào trong đi em, sáng sớm tinh sương, cảm lạnh thì sao?"

Vào trong nhà, đặt người con gái vào ghế bàn ăn, thoa ấm tay chân lạnh cóng của người con gái, gã nói tiếp:

- "Em ngồi yên, cấm đụng đậy, để anh pha trà nóng và dọn đồ ăn sáng cho em. Cấm nhúc nhích!!!" gã nhấn mạnh. Người con gái cúi đầu, thầm lặng, sụt sùi.

Đặt ly trà nóng trước vào lòng bàn tay người con gái, gã kéo ghế sát bên, trét công phi tuê lên lát bánh mì nướng, rồi cẩn thận bẻ từng miếng nhỏ, bắt người con gái há miệng, đút cho ăn. Ăn được hai miếng, người con gái bỗng đặt tách trà trên bàn ăn, ôm chầm lấy gã đàn ông:

- "Bên anh mấy ngày, em ... Cả cuộc đời, ... em nay mới nếm được sự kỳ diệu của tình yêu, ... em nay mới được biết hương vị của yêu thương lại ngọt ngào đến thế... Lần đầu, em tìm được hơi ấm giữa xứ sương mù... nhìn thấy suối nước trong veo giữa lòng sa mạc... Em khóc vì em sợ cho ngày mai, sáng dậy trong căn nhà hiu quạnh này, sẽ không được ngồi bên cạnh giường nhìn anh say ngủ, sẽ mất cái diễm phúc chăm sóc pha café cho anh uống, chẳng còn cơ hội hạnh phúc làm thức ăn sáng cho anh ăn, ... Khuya nay em phải tiễn anh xa... Em lo sợ ngày ra đi sẽ không bao giờ trở lại, ... Em lo sợ cái hạnh phúc bé nhỏ chất chứa trong lòng em mấy ngày nay rồi sẽ cất cánh theo anh bay đi, ... Em sẽ mãi mãi mất đi những niềm vui mà em vừa tìm thấy... Em rất sợ một mình bơ vơ trong cái gọi là kỷ niệm, ... Em sợ giây phút ấy vì em biết em không thể thiếu anh... Em tủi thân... Em cần anh..."

Người con gái xiết chặt vòng tay, một lâu sau, khẽ nói tiếp:

- "Em xin lỗi anh... Em chỉ muốn nói với anh hết những gì em ẩn ức, những niềm âu lo trong lòng em, những phiền muộn trong con tim em... Trước khi anh đến, ... em đã bao đêm tự nhủ là sẽ không được khóc, không được làm khổ anh, không để lòng anh cắn rứt, không khiến anh suy tư nghĩ ngợi... Em thật lòng xin lỗi anh thật nhiều. Đừng buồn, không giận em nha anh!"


If you go away

If you go away on this summer day
Then you might as well take the sun away
All the birds that flew in the summer sky
When our love was new and our hearts were high
When the day was young and the night was long
And the moon stood still for the night birds song

If you go away, if you go away, if you go away

But if you stay, I"ll make you a day
Like no day has been or will be again
We"ll sail on the sun, we"ll ride on the rain
We"ll talk to the trees and worship the wind
Then if you go, I"ll understand
Leave me just enough love to hold in my hand

If you go away, if you go away, if you go away

Ne me quitte pas
Il faut oublier
Tout peut soublier
Qui senfuit dj?
Oublier le temps
Des malentendus
Et le temps perdu
A savoir comment
Oublier ces heures
Qui tuaient parfois
A coups de pourquoi
Le coeur du bonheur

Ne me quitte pas, ne me quitte pas, ne me quitte pas

But if you stay, I"ll make you a night
Like no night has been or will be again
I"ll sail on your smile, I"ll ride on your touch
I"ll talk to your eyes, that I love so much
Then if you go, I"ll understand
Leave me just enough love to hold in my hand

If you go away, if you go away, if you go away

If you go away, as I know you must
There"ll be nothing left in this world to trust
Just an empty room, full of empty space
Like the empty look I see on your face
Oh, I"d have been the shadow of your shadow
If it might have kept me by your side

If you go away, if you go away, if you go away

[spoken] Please don"t go away!


Rồi như để chứng minh, người con gái, xoay đầu âu yếm nhìn gã đàn ông, môi gắng nở một nụ cười xệch méo. Gã đàn ông thở dài, ôm bỗng người con gái lên hai cánh tay, bồng người con gái lên chiếc xa-lông ở phòng khách, ngồi nhẹ xuống ghế, người con gái vẫn bám cổ gọn nằm trong lòng. Vuốt tóc người con gái, thật lâu, gã đàn ông trầm ngâm, giọng đầy cảm xúc:

- "Anh do dự trước khi đi, tự biết cuộc tao ngộ trùng phùng này của chúng mình, có thần tiên bao nhiêu, càng ngọt bùi chừng nào, rồi thì cũng sẽ phải đến giây phút này, sẽ thương đau, sẽ mặn đắng chừng nấy."

Gã đàn ông đăm chiêu trong im lặng. Một thời gian thật dài sau, để đánh tan sự ngột ngạt, gã nhẹ hỏi:

- "Em... Em hay nói em sợ anh, bên cạnh anh mấy ngày nay, giờ em còn "sợ" anh không?"

Dúi mặt sát vào ngực gã, người con gái trả lời:

- "Dạ còn.... sơ sơ", người con gái nhoẻn miệng nhẹ cười, nối tiếp, "... vẫn sợ nhất là ánh mắt anh... như luồn điện nam châm thu hút..." tới đây, như có một cái gì đó từ vực sâu thăm thẳm, ghị lôi người con gái xuống lại trong sầu thảm, để nụ cười chóng tan biến trên môi, đổi vào đó một ánh mắt u buồn.

- "Chính ánh mắt đó ... ngày nào tại cổng trường... anh đã lấy mất ở em tà áo trắng, ... để em biết yêu anh nhớ anh, rồi anh nỡ ra đi bỏ lại ánh mắt nhìn, ... để mình em ở lại, ... lạc lõng trong hoàng hôn vắng, ... bám giữ ánh mắt ấy làm hành trang suốt cuộc đời..." mắt người con gái lại bắt đầu rưng rưng, rướm lệ. Đậm nét buồn, gã đàn ông cầm bàn tay người con gái lên hôn, van xin:

- "Em! Anh không muốn thấy em khóc nữa. Chúng ta đã khóc nhiều rồi. Giờ phút này, khi anh và em còn đang bên nhau, anh muốn chúng mình vui lên, tận hưởng từng giây, từng phút một. Em nghe không?" Gã xiết chặt vòng tay.

- "Dạ, em xin lỗi... em xin hứa, cố gắng..."

- "Không khóc nữa! Em không có lỗi gì để xin cả... Nếu em đã trách, thì cho anh được nói... Em trách anh, anh đành phải chịu, nhưng ngày đó, anh chỉ là một thằng con trai 17 tuổi đầu. Khi gia đình đã có quyết định đi di tản, thì chỉ còn có ngắn ngủi một tiếng đồng hồ để cả nhà thu ghém toàn thể gia phả và cuộc đời vào vài bịch vải nhỏ khoác trên vai, rồi nhanh chen chạy ra bến tàu. Nói là ra đi, chứ thật ra lúc đó không ai biết sẽ đi về đâu, trôi lạc đến phương trời nào, sống chết ngày mai ra sao. Anh nhớ nghĩ về em rất nhiều buổi chiều đó, nhưng không biết liên lạc làm sao với em. Cũng như em, ngày ấy anh ra đi, bỏ lại khoảng thời gian đẹp nhất, cái mảnh đời vô giá của con người, và đánh mất đi một tình yêu tưởng không bao giờ kiếm lại được."

Người con gái khẽ co mình lạc lối trong lòng gã.

...


- "Anh ơi, anh cho phép em hỏi một điều này nhe?" ngưỡn mặt nhìn gã đàn ông, người con gái hỏi, "Em muốn biết là đời sống anh có, ..., có... được hạnh phúc không? Em biết em không đủ tư cách, không có quyền hạn, hỏi cái này không phải em ghen, nhưng em không tránh được chút ganh tị với người ta, sao người ta quá may mắn được anh ở bên cạnh. Em muốn anh nói thật cho em nghe. Anh có hạnh phúc không?" rồi thẹn thùng dúi đầu vào ngực gã như không dám nhìn câu trả lời hoặc ánh mắt gã.

Gã đàn ông trầm ngâm, ngẫm suy,... cuối cùng nhẹ nói:

- "Có.", rồi nhanh tiếp "Anh mang nặng nhiều bổn phận với đời sống và gia đình. Anh do dự nhưng cuối cùng quyết định qua gặp em, cho tròn ước hẹn của chúng mình. Ngồi trên phi cơ, anh cũng nghĩ tới giây phút này, và đã định là sẽ nói với em là, không ai biết được chuyện tương lai, nhưng có lẽ là anh sẽ... anh sẽ kh..."

- "Anh!", người con gái oà lên tức tưởi, "Em không muốn nghe anh nói những câu này, em sợ, ... em biết anh muốn nói gì, em hiểu tại sao anh cần nói... anh không nói em cũng biết... Nhưng em không muốn nghe! Em không muốn nghe!"

Gã đàn ông âu yếm vuốt tóc người con gái...

-- "Sssshhhhh...không khóc, nghe anh nói hết đã. Sssshhhhh...Anh dự định sẽ nói là có lẽ anh sẽ không trở lại. Nhưng giờ phút này, sau một tuần bên em, anh xin nói là,... định mệnh trái oan, nhưng dù sao đã khiến cho chúng mình tìm được lại nhau, và cũng đã cho phép anh và em ngày hôm nay ngồi bên nhau trên chiếc ghế này, vậy thì, nếu đình mệnh lại cho phép, chúng ta sẽ vẫn có nhiều cơ hội gặp lại trong tương lai. Em hiểu anh nói gì không?"

Người con gái nhổm dậy, ngồi trên người gã, hai tay gạt nước mắt vong tràn,...

- "Em yêu anh... Trước hết em xin kính tạ ơn đất trời cho em được một lần bên anh, cho em được tròn nguyện ước. Em không dám đòi hỏi, nhưng bắt đầu ngày mai, em sẽ cầu nguyện với định mệnh, hàng ngày. Em sẽ cố tìm vui trong hy vọng. Cám ơn anh. Cám ơn anh..."

Rồi người con gái ôm hôn gã đàn ông một nụ hôn nồng ấm...

Trong vòng tay, họ ngồi bên nhau đến chiều, chẳng màng đến chuyện ăn uống, cố bám víu lấy con thoi thời gian, đến tận giây phút cuối cùng.

...


Bịn rịn ngoài phi trường, hai kẻ lạc loài trong ánh mắt nhau, trước giây phút chia ly....

- "Cám ơn em đã cho anh những giây phút thiên đàng."

- "Dạ không, anh... Đời đã cho em biết quá nhiều đắng cay, nhưng anh đã đến và cũng cho em biết tình là đắm say, cho em niềm hy vọng để tiếp tục cuộc sống. Em phải cám ơn anh chứ. Em cám ơn ... mìnhhh."

- "Tạm biệt em."

- "Tạm biệt mình."


Ta Vẫn Yêu Người (NguyênKhang-TiếnDũng-BằngKiều)

Nhìn, làn mây trôi trôi về cuối nơi chân trời xa vời
Lòng thầm nghe bao sầu lắng trong tiếng người cười nói
Ôi nỗi nhớ như ngày mãi mưa hoài từng phút hiu quạnh
Ta bỗng mơ về giấc mơ chẳng thể tìm đến
Tình như bóng dáng trăng cao bao ngày nào đâu tới được
Tình như những ánh sao sa cho lòng chất thêm u hoài
Để mình ta mãi mãi mang theo khát vọng mình ta thở dài
Mình ta mãi mãi trông mong giấc mơ, giấc mơ xa vời
Nào có ai người sẽ đến bên đời ru giấc rã rời
Chỉ có nỗi buồn cùng những đêm ngà nhìn bóng trăng tà

Nhìn, ngày đi qua không bờ bến không ai người mong chờ
Lòng thầm nghe bao niềm xót xa bao nhiêu giằng xé
Ôi nỗi nhớ như đàn mãi than hoài từng tiếng khô lạnh
Ta bỗng mơ về giấc mơ chẳng thể tìm đến
Tình như tiếng nói trong tim than hồng dù thân xác lạnh
Tình như gió cuốn trong tim khi đời đã như sa mạc
Để mình ta mãi mãi chôn trong lao tù lời yêu khắc khoải
Người như bóng dáng xa xăm giấc mơ giấc mơ xa vời
Nào có ai người nhìn bóng u trầm mà biết tim lòng
Chỉ có nỗi buồn ngày vẫn qua ngày thân xác lưu đày

Nhìn, nhìn tà dương tan vào bóng đêm lan dần xa mờ
Lòng thầm nghe bao đợt sóng đang xô bờ rạn vỡ
Ôi nỗi nhớ như thuyền mãi xa bờ từng phút mong chờ
Ta bỗng mơ về giấc mơ chẳng thể tìm đến
Tình như ánh mắt ta trao hai bờ dòng sông cách trở
Tình ta chới với đôi tay đâu nào có nhau bên đời
Để nhìn nhau mãi mãi thương đau đôi miền dòng sông quá rộng
Nhìn nhau mãi mãi trông mong giấc mơ giấc mơ xa vời
Nào có bao giờ được phút người ru giấc rã rời
Chỉ có nỗi buồn cùng những đêm dài nghe sóng u hoài

Tình, như bóng dáng thiên thu cho đời dù không tới được
Tình như những cánh chim xa cho dù khiến ta rã rời
Và tình xua những nỗi âm u cho dù tình như khói tàn
Tìm đâu thấy bến cho ta đậu tình tràn như sóng trào
Nào thấy ai người tìm đến bên đời trao tiếng nói cười
Dù có nỗi buồn ngày mãi xa ngày ta vẫn yêu người
Ta vẫn yêu người...



***** Phần 14 - Ước Hẹn
Mặn Đắng - Phần 14 <-- Bấm vào đây để xem Phần 14


ACVTT
Mặn Đắng ©
ACVTT
2008-12-24
Mặn Đắng - tiếp theo 1
ACVTT
2008-12-01
Mặn Đắng - Ghi Bút
Admin
2008-12-20
Mặn Đắng - tiếp theo 2
ACVTT
2008-12-01
Một Thoáng Hương Xưa
ACVTT
2011-03-05
Phôi Pha - Đêm 24
ACVTT
2012-03-13
Anh Chàng Võ Trường Toản ©
ACVTT
2008-02-03
Cô Bé Trưng Vương ©
ACVTT
2007-11-01
Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75
Đọc lại những Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75 do các anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) và Lê Minh Chánh (68-75) thu thập:


Đọc bài khảo cứu dưới đây của anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) về chữ Quốc Ngữ trong giai đoạn phôi thai:
Đọc Đăng Cổ Tùng Báo
Hình Kỷ Yếu VTT 1971
Tập Kỷ Yếu Trung học Võ Trường Toản, kỷ niệm 15 năm hoạt động 1956-1971. Gồm 42 trang, ấn hành 3000 bản, in xong ngày 20-5-1971 tại nhà in riêng Kim Studio.
>> Xem Kỷ Yếu
Thông tin
Các bạn đã từng viết thơ văn, làm nhạc hay vẽ tranh v.v... xin đóng góp trên trang votruongtoan.org.
Cám ơn các bạn.
Nguyệt San VTT (71-75)
Đọc lại Nguyệt San Võ Trường Toản phát hành đầu tiên từ tháng 11, năm 1971 cho đến tháng 4 năm 1975 do Nguyễn Ngọc Long (68-75) sưu tầm.> Đọc Nguyệt San

Website: http://www.votruongtoan.org
Email: admin@votruongtoan.org