Hiện đang có 1 người (0 thành viên). Số lần viếng :  
 Trang Chính
 Tin Tức
 Thành Viên
 Hình Ảnh
 Phim
 Thư Tín
 Thơ
 Bài Viết
 Đào Từ (66-73)
 ACVTT
 Anh Áo Trắng
 Áo Trắng Trưng Vương
 Bích Huyền
 Bùi Tuấn Dương (63-70)
 Cố GS Nguyễn Đức Hiển
 Chris Scanlan
 Chu Phan
 GS Bùi Viện
 GS Khưu Thị Ngọc Sang
 GS Lê Đức Cửu
 GS Nguyễn Thanh Thu
 GS Nguyễn Văn Phú - Nguyên Hiệu Trưởng Tư Thục Hưng 
 GS Phạm Cao Dương
 GS Trần Thị Thanh Tâm
 Hà Chí Dzũng
 Hà Quân
 Hình Ảnh Vui
 Hoàng Bách Việt
 Hoàng D. Mạnh (61-68)
 Hoàng văn Trung
 Huỳnh Minh Tú
 Khôi An
 Lauren Hilgers/ Trần Ngọc Cư
 Lê Khánh Điền
 Lê Văn Thài (58-65)
 Mai Kim Quang
 Nghiêm Xuân Cường
 Nghiêm Xuân Trang
 Nguyễn - Đông A
 Nguyễn Đông Thức
 Nguyễn Kỳ Phong
 Nguyễn Ngọc Long
 Nguyễn Như Sơn (66-73)
 Nguyễn Sao Miên
 Nguyễn Thiên Ân (57-64)
 Nguyễn Trung Anh
 Nguyễn Tuấn Khanh
 Nguyễn Văn Liên
 Nguyễn Xuân Dục
 Nguyễn Tuấn Khoa (71-78)
 Như Không
 NTTV
 Phạm Anh Dũng
 Phạm Văn Nam
 Phạm Văn Phú
 Quán Văn VTT - Mục Lục Tổng Quát
 Sưu Tầm
 Trương Ngọc Thanh (67-74)
 Trần Đình Anh
 Trần Đông Bắc
 Trần Văn Hiển
 Trần Thu Dung
 Trang Thanh Trúc
 Việt Hải - Los Angeles
 Viên Linh
 Nhạc
 Giới Thiệu VTT
 Hỏi Đáp
 Thể Thao - Giải Trí
 Báo Chí
 Trang Liên Kết
 Quán Hẹn (Cần Log In)
 Nhắn Tin-Message
 Log out
 Y - Khoa Học - Kỹ Thuật
 Ðại Hội - Reunions
Disclaimer
1) Ý kiến đóng góp của quí bạn không phải là quan điểm của www.votruongtoan.org và cũng không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của www.votruongtoan.org. Chúng tôi tôn trọng ý kiến khác biệt của quí bạn, nhưng không chịu trách nhiệm dưới bất cứ hình thức nào và nội dung của những ý kiến này. Votruongtoan.org không bảo đảm mọi ý kiến đóng góp đều được đăng và cũng giành quyền biên tập lại khi cần thiết. Cám ơn
 Trần Đông Bắc - Tín Và Hương
Số lần xem: 3127

Truyện: Tín v. Hương


Con nắng bẳn gắt chém vào giữa thái dương hắn, ngang qua cửa sổ văn phòng. Hắn ngồi, lắng nghe tiếng máy điều hòa không khí chạy đều. Mồ hôi tươm ướt trên trán. Cơn nhức đầu cấp tính đang lén lút rình mò trở lại công phá. Hắn nhắm mắt dưỡng thần. Buông thả đầu óc trở về với bốn đứa con thần thoại của mình.

Loài người sống với nhau muôn dạng quá, hắn nghĩ. Kể từ khi can dự vào chuyện của Hương và Tín theo lời yêu cầu của anh Phước, một người bạn vong niên, hắn có cảm tưởng mình đã đi sai hoàn toàn những gì tự hứa trong thâm tâm. Hương và Tín, một cặp vợ chồng đẹp đôi và thành công trên nhiều phương diện hơn mười lăm năm qua. Ở cao điểm bão hòa những bình yên trong cuộc sống, đổ vỡ và băng hoại thình lình chụp xuống. Tín bỏ đi trong một lập trường không phá hủy được: Đã đến lúc tôi nghe lời con tim mình, tự do, không ràng buộc. Hương quằn quại, đớn đau, và tâm tính chập chùng nhiều hình thái hỗn mang, tuyệt vọng. Còn ba đứa bé thần tiên và lễ độ. Những đổ vỡ sẽ mang tầm ảnh hưởng quái dị nào cho chúng nó, hắn nghĩ.

Bước đầu tiên khi nhận lời anh Phước, hắn ngồi lại với Tín. Anh Phước cho rằng, với khả năng hắn có, và dựa trên tình bạn của hắn với Tín, Hương, sẽ có một trao đổi hoặc một trùng phùng. Dầu thế nào đi nữa, hậu quả sẽ tốt đẹp hơn.

Hai tháng trước đây, khi đi cùng Tín ra tòa để giải quyết một án lệnh cách ly, Tín đã hỏi hắn nghĩ gì về Tín. Trả lời làm sao đây cho đúng thật với khuôn khổ suy tư hắn. Hắn chỉ biết nói với Tín rằng, quyền tự do cá nhân ở đất nước này là một quyền Hiến định. Còn sự lựa chọn của Tín, hay những níu kéo của Hương, đâu thể thẩm định được. Hắn chỉ biết cả hai đều là bạn mình. Và mỗi người có một cơ trục để đặt nền tảng suy tư cá nhân. Những gì tập hợp trong cơ trục Hương, đến giờ phút này, đã không cùng trong một bình diện với Tín nữa.

Tín đã hỏi hắn, thế cơ trục của anh thì sao. Chẳng có cơ trục suy nghĩ hoặc bình diện luân lý nào trong vấn đề này. Hắn chỉ muốn thấy những đứa trẻ thơ ngây kia yên bình và hồn nhiên sống, cho dầu những xung đột trong gia đình có so le đến sao đi chăng nữa. Hắn cũng cho Tín biết, chuyện trở lại của hai người là mầm mống của sự can dự hắn. Và những câu tâm hứa của hắn với Thượng Đế khi bước vào ngành luật pháp không cho phép hắn hành nghề trong loại luật này. Thế nhưng....xã hội và tín ngưỡng có những xoay vần riêng biệt. Làm sao con người thông hiểu được ý muốn của một hiện hữu vô thường nào đó mà mình vinh danh là Tối Cao.

Mười lăm năm chung sống của hai người khởi đầu từ một khu dân sinh lao động ở thành phố. Thương yêu và chiều chuộng ngập tràn, hai đứa bé ra đời. Hương rồi Tín tiếp nối thành tài. Chung lưng đấu cật tạo dựng sự nghiệp-cơ sở làm ăn đâm chồi, trẩy lộc, vươn mình thành công trong một thời gian kỹ lục. Nơi cư ngụ cuối của hai người trước khi chuyện xảy ra nằm trong vùng thượng lưu thành phố. Yêu thương vẫn ngập tràn và đứa bé thứ ba. Cuộc sống bình lặng xoay vần nơi ba đứa con, họ hàng, và bè bạn. Những buổi cook-out tốn phí, những cuộc du hành cao giá, và thể dục, thể thao, tennis, volley xảy ra trên nụ cười rạng rỡ của Tín và áng nhìn trìu mến của Hương. Tết năm 2003 đến, Tín-Hương đưa con về Cali thăm thân nhân. Tín gặp lại Huyền-người bạn gái hơn hai mươi năm trước. Một người đàn bà âm ỉ cơn bệnh tâm thần của dĩ vãng. Và có lẽ, một người đàn bà đáng thương theo lối nhìn nhân loại. Mọi chuyện xảy ra bất ngờ, vô trật tự, và hung hãn như một đập nước vỡ òa...

– Anh nghĩ Tín như thế nào? Tín chẳng cần gì hơn nữa bây giờ, ngoại trừ: Freedom và quyền thăm viếng chăm sóc ba đứa con.

Ba đứa bé là của hai người. Quyền thăm viếng và tham dự vào việc giáo dục chúng nằm ở cả hai. Giả như Tín chấp nhận thoái nhượng những quyền đó, thì vẫn còn bổn phận. Tôi rất mừng khi thấy Tín nhất định đòi hỏi quyền làm cha của mình.

– Tín để lại hết anh ạ. Tiền bạc và tài sản sẽ là phương tiện cho Hương nuôi nấng mấy đứa nó. Hơn 40 rồi. Bây giờ Tín muốn sống thật với mình và con tim mình. Huyền đã im lặng, chấp nhận và không nửa lời trách móc khi Tín lấy Hương hơn mười lăm năm về trước. Hiện tại, Huyền không được khỏe cho lắm. Huyền cần em và em cũng vậy.

....Có ai được khỏe bây giờ đây Tín ơi. Không những Huyền, Tín, Hương, mà cả ba đứa bé nữa. Có phương pháp nào để giải quyết chuyện này êm đẹp đâu. Dùng lý trí và luật pháp để trấn áp tình cảm chăng? Hay thả lỏng, buông xuôi và ngụp lặn trong những đớn đau hồng thủy như Hương bây giờ cũng là một cách đương đầu đúng nghĩa...

– Tín nhờ anh giúp cho Hương thấy được thực tế. Chẳng còn gì nữa đâu. Lên án nhau cũng đã nhiều rồi. Hương cần đến với Thượng Đế và cả bác sĩ tâm lý để phấn đấu, chấp nhận, tha thứ, và làm lại từ đầu nếu cần.

Dầu sao Hương cũng chỉ mới hơn 40.

– Được rồi. Tôi sẽ cố gắng, hắn đáp.

Hắn chợt nghĩ đến vợ và bốn đứa con mình. Nàng là biểu hiện cho những chịu đựng nguyên mẫu. Nàng âm thầm yểm trợ những việc hắn làm. Không nghi ngờ và tính toán. Hơn hai mươi năm trước, khi hắn cố hữu vòng chân xoay quanh khuôn viên đại học không chịu đi làm, nàng giúp hắn sinh sống với những khoản tiền vay mượn nơi nàng theo học. Khi hắn quyết định bỏ dở ngành khoa học đang theo đuổi để vào trường luật chỉ vì những xung đột cấp tính trong tinh thần và tâm não, nàng âm thầm nuôi con và chờ đợi hắn tỉnh giấc. Chẳng biết đến bao giờ...

– Anh thấy không, Hương bây giờ đâu như xưa nữa.

Hương đã trở thành một con thú điên...Phải chi anh Tín mất biệt đi và đừng bao giờ trở lại với danh nghĩa thăm con, có lẽ Hương bình yên hơn. Khi anh ấy ra đi là ảnh đã đánh đổi tất cả rồi. Tại sao cứ thỉnh thoảng quay lại làm chi để Hương khổ sở...Ảnh còn xứng đáng làm một người cha nữa hay sao? Ảnh sẽ dạy cho con được những gì bây giờ. Lúc mới sinh thằng Toàn, anh Tín đã nói với Hương rằng con mình là một tờ giấy trắng. Hương hãy cùng anh viết những lời hay ý đẹp lên tờ giấy đó. Trời ơi, anh ấy sẽ viết những gì đây hở anh? Rồi còn con Cơ và bé Tiên nữa. Ai sẽ cùng Hương dạy dỗ chúng nó đây. Anh ấy cho rằng để lại tất cả là một hành động nghĩa hiệp sao? Hay đó chỉ là một lý cớ để xoa dịu phần nào tâm hồn ảnh. Hương đâu cần những thứ đó. Hương chỉ muốn được bình yên mà thôi. Mà làm sao để bình yên bây giờ đây anh? Trời ơi là trời. Hơn mười lăm năm Hương tôn thờ ảnh như một thần tượng. Không một chút nghi ngờ. Và Hương luôn luôn cảm ơn Chúa đã cho Hương một gia đình hạnh phúc, đầm ấm. Và bây giờ trở lại với Ngài, Hương không hiểu gì cả. Ý Ngài như thế nào đây? Tại sao lại như thế này? Hay hiện tại chỉ là một thử thách? Và sẽ có một chấm dứt êm đẹp. Hay là sao đây? Hương rối trí quá...

– Tại sao anh ấy tàn nhẫn vậy? Tại sao bây giờ trước mắt anh ấy Hương là kẻ thù? Là người cắt đứt mọi sợi dây liên hệ giữa anh ấy và họ hàng, con cái. Thế thì tình yêu ở đâu trong hơn mười lăm năm qua chung sống với nhau...

– Khi ở trong tòa ngồi bên cạnh ảnh, Hương muốn thét lên trời ơi đây là người chồng của tôi đây sao? Người mà tôi tôn thờ, thần tượng hóa bấy lâu nay. Hương sợ tòa án lắm. Vì lời anh giải thích Hương mới ra tòa hôm đó. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Nhục nhã quá. Bây giờ mọi chuyện đã êm xuôi rồi. Anh ấy còn đòi hỏi gì nữa đây? Anh ấy muốn ép Hương phải làm tờ giấy ly dị à. Tờ hôn thú đâu có nghĩa gì đâu chứ. Tại sao anh ấy ép Hương quá vậy...

– Anh ấy đã toàn thắng rồi. Ảnh đã có một hạnh phúc mới. Ảnh đang ở với người ta thì cần gì phải làm thủ tục ly dị chứ. Tại sao ảnh không để cho Hương yên. Cho Hương sống với tờ giấy đó cũng được vậy. Ảnh muốn giết chết Hương thật mà. Như vậy chưa đủ sao chứ? Ảnh muốn bắt luôn ba đứa nhỏ nữa à. Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu. Hãy để cho Hương được quyền nuôi con mình. Ảnh dạy được chúng gì bây giờ. Chẳng lẽ để chúng thấy vết xe đỗ của ảnh là chuyện bình thường. Chuyện bỏ vợ, cướp chồng, hoặc bỏ chồng, cướp vợ là không có chi sai hay sao? Trời ơi...

– Ngày nào Hương cũng đi nhà thờ. Cũng cầu nguyện Chúa-Mẹ cho Hương can đảm trở lại. Cho Hương bình yên qua khỏi biến cố kinh hoàng này. Mà vẫn chưa được anh ơi. Không biết cơn đau này sẽ kéo dài đến bao giờ. Có ngày Hương bình tĩnh được đôi chút thì lại nghe điện thoại ảnh gọi cho con. Hương lại trầm mình trong đau khổ. Hương lại khóc. Và mấy đứa nhỏ lại buồn rầu, ủ rủ. Mấy đứa con Hương bây giờ cũng thay đổi tính tình nhiều lắm. Hương sợ mà không biết phải làm gì. Thằng Toàn bửa trước nổi giận vu vơ, đập bể tường nhà. Nó chưa bao giờ hành động như vậy. Hương chỉ biết khóc mà thôi. Tụi nó bây giờ nghe ba gọi điện thoại cũng không thèm bắt phone. Ảnh lại cho rằng Hương cấm cản chúng. Và cũng theo ý kiến của anh, Hương đã giải thích chuyện của cha mẹ cho chúng nó hiểu. Chúng có đối xử lạnh nhạt với ảnh đâu phải là tội của Hương. Trời ơi, tại sao mọi chuyện đều qui tội về Hương như thế này? Anh khuyên Hương nên gặp những người chuyên khoa. Anh nghĩ họ có thể cứu vãn được gì hay không? Hay cũng chỉ là một chỗ để Hương trút bỏ những khổ đau của mình một cách tạm thời. Như người đi xưng tội. Mà Hương đã gây tội gì đây chứ. Có trải bầy với ai đi nửa, những khổ đau đó trở lại hoành hành còn oan nghiệt hơn....

– Lần trước về thăm con, ảnh ngủ ở phòng khách. Hương chỉ muốn nửa đêm cầm dao đâm chết ảnh thôi. Trời ơi là trời, Hương đâu phải là con người như thế này. Hương biết rằng chạy đến Chúa-Mẹ chỉ khi nào gặp tai ương, đau khổ là bất công cho Ngài lắm. Hương không dám oán trách Thượng Đế. Chỉ biết tự oán trách mình thôi. Mà cũng chẳng có cách chi để nguôi ngoai, để bình tĩnh được cả anh ơi. Công việc sổ sách Hương để ứ đọng đã bao lâu nay. Không biết làm sao mà giải quyết nữa. Hương đâu còn mặt mũi nào để trở lại làm việc. Nhân viên hỏi han hay tỏ vẻ thương hại chỉ làm Hương khổ tâm thêm thôi. Và con số client đã giảm đi rất nhiều. Cơ sở làm ăn chắc không còn đứng vững như trước nữa. Nhiều lúc Hương muốn bỏ lại tất cả, dẫn con đi một nơi khác không ai biết đến, kể cả anh Tín. Đi trốn ảnh và để Hương có thời gian bình tĩnh trở lại. Hương muốn quên tất cả. Hương muốn nuôi con mình. Hương muốn được bình yên mà thôi...

Hương còn nói và khóc nhiều lắm, trong mênh mang đau đớn của nàng. Đã hơn bốn tháng rồi, hắn chỉ biết nghe và cố gắng phân định giữa những lời Hương nói nơi đâu là dữ kiện có hy vọng thuật lại cho Tín. Chuyện hắn làm là phải phân định được dữ kiện và những phát ngôn từ tâm can. Tâm can đổ vỡ. Tâm can tan tành. Một cách khách quan, những dữ kiện nào sẽ cứu vãn được tình cảnh này. Và hậu điểm sẽ ra sao? Một trùng qui có cân nhắc, tính toán, hoặc một chia tay vô hạn định nhưng những yếu tố tàn hoang tâm não sẽ có phần nào thuyên giảm. Tín đang ở một trường hợp riêng, và tình yêu, và bổn phận dành cho con là chuyện hữu lý. Phần Hương, rồi sẽ ra sao đây? Những gì nàng đang làm cho tiềm thức, tâm linh phải được tôn trọng và cổ động. Hãy tiếp tục đi nhà thờ đi Hương. Hãy khóc nếu cần. Và hãy lên tiếng thống trách đấng Chí Thánh. Đến với Ngài không chỉ để cầu xin, để tán dương, hoặc vinh danh tình độ lượng, hải hà. Oán trách Ngài nếu vì thế mà những cơn đau điên loạn được giảm thiểu phần nào. Ngài sẽ hoan hỉ đón nhận. Vì từ chính Ngài, loài người đã được tự do lựa chọn. Trên nhiều cơ trục và nhiều bình diện khác nhau. Oán trách loài người khi họ không ở cùng trục độ với mình tầm thường lắm. Không đủ tính chất cuồng nhiệt của nó đâu...

Cuối tuần này, Tín sẽ về tham dự sinh nhật của hai đứa con cùng một lúc. Huyền sẽ không đi theo. Sẽ có một số bạn bè và họ hàng viếng thăm. Hắn mường tượng được sự cô đơn của Tín, và sự kềm chế đau khổ của Hương trước mặt mọi người. Hắn cũng sẽ có mặt. Hắn tự lập đi, lập lại trong đầu mình. Dầu sao đi nữa, phải hạn chế những thay đổi bất chợt ảnh hưởng đến ba đứa trẻ. Ở tuổi chúng nó, những dị biệt khúc khuỷu của đời sống không thể hung hãn xâm lăng tâm hồn chúng được. Những khác biệt quái dị của người lớn, người lớn phải cam chịu. Bằng cách này hay cách khác, bằng đồng lòng hay công phá lẫn nhau, bằng đớn đau tâm hồn hay oán thù lương tri, thánh thần, hay tình cảnh, thì cứ thế mà tự nhiên. For the best interest of the Children...

– Tín đây anh. Về đến bên này hơn hai giờ sáng đêm qua. Mệt người thì ít, nhưng tâm thần em thì thật là mệt mỏi anh ạ. Em nhớ mấy đứa nó nhiều lắm. Nhiều khi nghĩ tới là rưng rưng nước mắt. Nhớ chúng nó một cách chi lạ. Cứ mỗi lần nằm xuống là em lại nhớ đến con Tiên. Nhớ nó kéo gối trèo nằm trên bụng em mấy buổi trưa em ở trên đó. Nhớ nó cứ đòi em vào chơi với nó, mỗi khi em với anh nói chuyện. Cứ mỗi lần nhớ con là em khổ tâm và depressed dễ sợ...

– Anh nhớ không, ngày đầu tiên khi em về. Con Cơ nhìn em nói-Who is this guy? He looks like a beggar. Và Hương đã không cho phép em dạy con, lại còn đuổi em ra khỏi nhà. Em khổ sở cực cùng. Chỉ còn thằng Toàn là còn phần nào hiểu cha nó thôi. Rồi bửa sinh nhật của thằng Toàn và bé Tiên, em cảm thấy lạc lõng ngay trong nhà mình, với con cái mình, họ hàng mình. Cũng may mà mọi người đã tiếp đón em một cách bình thường. Giả dối hay thật tình em cũng không biết nữa. Cảm ơn anh đã đến. Nhiều khi em có cảm tưởng là chỉ còn có anh hiểu được em thôi. Em thật tình cảm ơn anh. Trong thời gian qua, nếu không có anh can dự vào chuyện của Hương và em, có lẽ tình hình đã tồi tệ lắm...Dầu sao, sau bữa sinh nhật đó, em biết chắc rằng mình cần con. Như anh đã nói, giảdụ như em không còn quyền hạn đối với chúng, thì em vẫn còn bổn phận. Em chỉ muốn xin Hương cho em được giữ bổn phận làm cha của mình được phần nào hay phần đó mà thôi. Anh biết không, nếu không gặp chúng nó thì còn đỡ nhớ. Gặp rồi lại ra đi khó lắm anh ơi. Em bây giờ có cảm tưởng như mình có hai khuôn mặt, hay đúng hơn là hai con người. Một vẫn còn vương vấn bổn phận đối với vợ con. Và người còn lại là chung thủy với người yêu của mình. Em không biết làm sao nữa...

– Huyền và em đã bàn tính vấn đề này. Huyền thông cảm cho em rất nhiều. Và tụi em đã đồng ý với nhau rằng, nếu được, em sẽ trở lại trên đó ở một nơi lân cận, trong khoảng một hai tiếng đồng hồ lái xe. Kiếm một việc làm khả dĩ sống được để có phương tiện tới lui với chúng nó ít là mỗi tuần. Em cần có chúng nó anh à. Khi lên đó, thủ tục giấy tờ giữa Hương và em từ từ cũng được. Huyền sẽ dọn lên với em sau khi mọi thủ tục đó đã hợp thức hóa. Anh thấy đó, tấm lòng Huyền đối với em sâu đậm như thế nào. Khi chia tay với người chồng cũ, Huyền cũng chẳng đòi hỏi gì. Đến với em hai bàn tay trắng. Hiện tại tụi em sống với nhau trong một studio nhỏ ở một khu ngèo nàn, dựa trên số lương $15/giờ của Huyền mà sống. Đến cả một cái điện thoại đàng hoàng cũng không có. Em xin anh trình bày ý định của em với Hương một lần nữa xem sao. Em biết lần trước anh đã đề cập đến ý kiến này với Hương và gia đình anh chị em trên đó, mọi người đã gạt phăng đi vì sợ cho sĩ diện và danh dự dòng họ. Em hy vọng lần này, với sự kiên nhẫn chịu đựng em đã tỏ bày kỳ thăm con vừa rồi, Hương và gia đình sẽ thông cảm em hơn. Anh cố gắng giúp em nhé anh.

– Tôi sẽ cố gắng cho Tín, hắn đáp.

Động từ kép cố gắng này hắn đã sử dụng nhiều lần trong chuyện Tín-Hương thời gian qua. Và chưa biết cho đến bao giờ. Hắn chỉ biết cố gắng thôi. Hiểu và cảm thông cho Tín, Hương, hoặc cho Huyền cũng chỉ là cảm quan. Hắn biết rằng, để thực sự vô tư quả không dễ dàng. Ở bên ngoài biên giới của lý luận là một miền vô biên trực giác, cảm nghiệm, tư tưởng thấm nhuần văn hóa của nơi chốn sinh thành, và học lý của tín ngưỡng dẩu là cấp tiến cũng vần vũ trong cõi suy tư hắn.

Ở thành phố tuyết rơi nửa năm và tám tháng trời lạnh này, là những điểm tụ hội của nhiều trào lưu cấp tiến và khởi sắc-xãhội, văn hóa, khoa học và chính thuyết đa dạng. Thế nhưng con người hành xử với nhau khan hiếm cảm quan cá nhân. Họ thường mệnh danh cho một objective cứng ngắc nào đó. Một trường khách quan của số đông. Của những người luật pháp cho rằng biết điều và hữu lý. Cũng trong quy củ đó, hắn được giao phó nhiệm vụ coi ty nhân quyền của thành phố. Điều tra, hòa giải, và truy tố bất kỳ ai hoặc một thực hữu nào ăn ở không công bằng. Vinh danh và xiển dương những người thấp cổ bé miệng, công nhân, thợ thuyền, và thiểu số. Hắn không hiểu tại sao hắn vẫn thường lao đầu vào những vấn đề và cơ nạn không nằm trong phạm vi việc làm của mình. Như một xâm thực hoặc một ủy uyên nào đó hắn không hiểu được-để tự thỏa mãn bản ngã hay để xoa dịu những ước vọng bất kham ngày trước. Dầu sao, chuyện Tín-Hương cũng cần một hậu điểm...

– Anh biết đó, khi Hương đuổi anh Tín ra khỏi nhà xong là Hương khóc. Con Cơ cũng khóc. Bé Tiên cũng khóc. Thằng Toàn thì cúi gầm mặt chẳng nói được nửa câu. Nhưng bây giờ thì Hương đã bình tĩnh nhiều. Hôm sinh nhật của thằng Toàn và bé Tiên, Hương thấy chúng nó quyến luyến ảnh tội quá. Hương cũng thấy ảnh chăm sóc cho bé Tiên và con Cơ một cách kiên nhẫn và chịu đựng. Nhìn ảnh ốm yếu và đen đủi hơn trước Hương cũng xót xa đau lòng, nhưng chỉ biết để bụng. Ngày anh đưa ảnh ra phi trường, Hương nhìn theo, buồn, nhưng bình tĩnh hơn những lần trước nhiều. Có lẽ Đức Mẹ đã nhậm lời Hương. Anh biết không, bây giờ mỗi ngày đi nhà thờ, Hương đều cầu nguyện riêng cho ảnh và cả cô Huyền nữa. Chuyện ra sao thì ra. Mọi người đều cần có sự an bằng trong tâm hồn...

– Anh cứ nói với anh Tín là Hương không phản đối ý đề nghị của ảnh nữa đâu. Sao cũng được. Anh ấy lên đây trước để kiếm việc làm hay Huyền cùng lên chung cũng chẳng sao. Căn building cho mướn của gia đình vẫn còn một gian trống. Ảnh có thể ở đó để thăm viếng con dễ dàng hơn trong thời gian kiếm việc làm. Nếu ảnh muốn, Hương sẵn sàng trã lương tháng cho ảnh nếu ảnh đồng ý trông coi việc sổ sách cơ sở và nhà cửa cho Hương trong thời gian anh chưa kiếm ra việc. Ảnh không cần phải ra văn phòng đâu nếu ảnh ngại. Hương sẽ đem giấy tờ đến cho ảnh mỗi tuần. Nếu ảnh sợ Hương thay đổi bất chợt, thì nhờ anh giúp làm giùm một giao kèo. Có lẽ chính Hương cũng cần giao kèo đó. Bởi vì Hương cũng sợ tính chất đàn hồi của tâm tính mình...Hai tuần nữa Hương sẽ đi dự một khóa tĩnh huấn. Nhờ anh hỏi xem ảnh có thể lên trong nom tụi nhỏ trong thời gian Hương đi không. Hương sẽ mua vé máy bay cho ảnh. Và Hương sẽ để sẵn một số tiền cho ảnh chi dùng với con trong thời gian đó...

– Còn vấn đề hợp thức hóa chuyện chia tay, nhờ anh cho ảnh biết, sau khi nói chuyện với cha ở nhà thờ, Hương sẽ không làm đâu. Nếu muốn, thì ảnh cứ tự làm đi. Sao cũng được hết. Ảnh muốn chia phần cũng được, thăm viếng con cái thường xuyên như sao cũng được nữa. Nhờ anh nói với ảnh như vậy và giúp cho Hương giao kèo nhá anh...

_____________


Hắn gấp bản thảo giao kèo, bỏ vào hộc tủ. Ánh nắng vẫn nhảy múa một cách suồng sã trên thái dương hắn. Trong khi trán vẫn tươm ướt mồ hôi, hơi lạnh từ máy điều hòa làm hắn lợm giọng. Hắn liên tưởng đến sự đàn hồi bất chợt của mọi người trong chuyện này. Đến những an bài vô căn cớ và lâm thời. Ý trời chăng. Và an bài nào sẽ vào chung cuộc. Tính chất lâm thời, hắn biết, tương tòng vào yếu tố thời gian. Sẽ có những lâm thời hữu hạn, và sẽ có những lâm thời trải dài cả một cuộc đời, tùy theo lăng kính cá nhân.

Bản giao kèo đó cũng chỉ hiệu lực lâm thời trong sự tình nguyện của cả hai. Hắn tự biết, sẽ chẳng có tòa án nhân gian nào kết tội và cưỡng bách hoặc Tín hoặc Hương khi giao kèo không còn sự tình nguyện song phương. Dầu sao, họ vẫn nhìn đến hắn với một trông đợi tin tưởng. Âu cũng là một hy vọng. Hắn chợt nghĩ đến vợ con mình. Giờ này chắc hẳn nàng và tụi nhỏ đang đợi cơm.


Trần Đông Bắc
9/28/03


Trần Đông Bắc
Tín Và Hương
Lê Anh Tuấn
2005-11-22
Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75
Đọc lại những Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75 do các anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) và Lê Minh Chánh (68-75) thu thập:


Đọc bài khảo cứu dưới đây của anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) về chữ Quốc Ngữ trong giai đoạn phôi thai:
Đọc Đăng Cổ Tùng Báo
Hình Kỷ Yếu VTT 1971
Tập Kỷ Yếu Trung học Võ Trường Toản, kỷ niệm 15 năm hoạt động 1956-1971. Gồm 42 trang, ấn hành 3000 bản, in xong ngày 20-5-1971 tại nhà in riêng Kim Studio.
>> Xem Kỷ Yếu
Thông tin
Các bạn đã từng viết thơ văn, làm nhạc hay vẽ tranh v.v... xin đóng góp trên trang votruongtoan.org.
Cám ơn các bạn.
Nguyệt San VTT (71-75)
Đọc lại Nguyệt San Võ Trường Toản phát hành đầu tiên từ tháng 11, năm 1971 cho đến tháng 4 năm 1975 do Nguyễn Ngọc Long (68-75) sưu tầm.> Đọc Nguyệt San

Website: http://www.votruongtoan.org
Email: admin@votruongtoan.org