Hiện đang có 2 người (0 thành viên). Số lần viếng : 433715 
 Trang Chính
 Tin Tức
 Thành Viên
 H́nh Ảnh
 Phim
 Thư Tín
 Thơ
 Bài Viết
 Đào Từ (66-73)
 ACVTT
 Anh Áo Trắng
 Áo Trắng Trưng Vương
 Bích Huyền
 Bùi Tuấn Dương (63-70)
 Cố GS Nguyễn Đức Hiển
 Chris Scanlan
 Chu Phan
 GS Bùi Viện
 GS Khưu Thị Ngọc Sang
 GS Lê Đức Cửu
 GS Nguyễn Thanh Thu
 GS Nguyễn Văn Phú - Nguyên Hiệu Trưởng Tư Thục Hưng 
 GS Phạm Cao Dương
 GS Trần Thị Thanh Tâm
 Hà Chí Dzũng
 Hà Quân
 H́nh Ảnh Vui
 Hoàng Bách Việt
 Hoàng D. Mạnh (61-68)
 Hoàng văn Trung
 Huỳnh Minh Tú
 Khôi An
 Lauren Hilgers/ Trần Ngọc Cư
 Lê Khánh Điền
 Lê Văn Thài (58-65)
 Mai Kim Quang
 Nghiêm Xuân Cường
 Nghiêm Xuân Trang
 Nguyễn Đông Thức
 Nguyễn - Đông A
 Nguyễn Kỳ Phong
 Nguyễn Ngọc Long
 Nguyễn Như Sơn (66-73)
 Nguyễn Sao Miên
 Nguyễn Thiên Ân (57-64)
 Nguyễn Trung Anh
 Nguyễn Tuấn Khanh
 Nguyễn Văn Liên
 Nguyễn Xuân Dục
 Như Không
 NTTV
 Phạm Anh Dũng
 Phạm Văn Nam
 Phạm Văn Phú
 Quán Văn VTT - Mục Lục Tổng Quát
 Sưu Tầm
 Trương Ngọc Thanh (67-74)
 Trần Đ́nh Anh
 Trần Đông Bắc
 Trần Văn Hiển
 Trần Thu Dung
 Trang Thanh Trúc
 Việt Hải - Los Angeles
 Viên Linh
 Nhạc
 Giới Thiệu VTT
 Diễn đàn
 Hỏi Đáp
 Thể Thao - Giải Trí
 Báo Chí
 Trang Liên Kết
 Quán Hẹn (Cần Log In)
 Nhắn Tin-Message
 Log out
 Khoa Học - Kỹ Thuật
 Đại Hội - Reunions
Disclaimer
1) Ư kiến đóng góp của quí bạn không phải là quan điểm của www.votruongtoan.org và cũng không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của www.votruongtoan.org. Chúng tôi tôn trọng ư kiến khác biệt của quí bạn, nhưng không chịu trách nhiệm dưới bất cứ h́nh thức nào và nội dung của những ư kiến này. Votruongtoan.org không bảo đảm mọi ư kiến đóng góp đều được đăng và cũng giành quyền biên tập lại khi cần thiết. Cám ơn
 NTTV - Mối T́nh Trưng Vương
Số lần xem: 71141




Mối T́nh Trưng Vương

(Cô Bé Trưng Vương năm 17, tiếp theo)

Ḍng lưu bút: “Tặng Chàng “Ba Chữ” của Nàng Trưng Vương năm 17, như là kỷ niệm bên anh, một người đă dành cả cuộc đời yêu Cô Bé Trưng Vương” trên trang Nhật Kư quen thuộc, câu chuyện ngày anh trở về Mỹ sau chuyến du lịch Âu Châu mùa Hè vừa qua, trong buổi họp mặt với gia đ́nh các cô Trưng Vương bạn em, cùng có anh chàng Cựu Sĩ Quan Không Quân Lê Vân Hải và L.T.Đ., anh nói: Anh rất cảm động khi được đọc Cô Bé Trưng Vương năm 17, biết em vẫn c̣n nhớ đến tờ giấy trắng học tṛ với ḍng chữ ngày nào anh trao em: “Bé dễ thương quá, cho anh quen nha! P.Đ.H.” Để rồi anh hỏi em:

“Những ngày sau ba mươi tháng tư năm ấy không c̣n anh bên em đi học, có Anh Chàng Vơ Trường Toản nào đă theo em năm cuối em là Cô Bé Trưng Vương và những năm sinh viên Đại Học?”

Cùng câu hỏi này, anh vẫn với ánh mắt rất t́nh như ngày nào kèm theo nụ cười tinh nghịch và anh đă ôm đàn guitar hát Phượng Hồng (Vũ Hoàng) :


Phượng Hồng - Vũ Khanh


Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng,
Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám,
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối t́nh đầu.

Mối t́nh đầu của tôi
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp,
Tà áo ai bay trắng cả giấc mơ
Là bài thơ c̣n hoài trong vở,
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.

Cánh phượng hồng ngẩn ngơ,
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây,
Và mùa sau biết có c̣n gặp lại,
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.

Mối t́nh đầu của tôi
Nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi,
Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu,
Nên có một gă khờ ngọng nghịu đứng làm thơ

Em chở mùa hè đi qua c̣n tôi đứng lại
Nắng ngập đường một vạt tóc nào xa.


Bất chợt em nh́n anh, lắng nghe từng kỷ niệm những ngày xa xưa.....

.....Ngược ḍng thời gian trở về năm em 18, có c̣n chăng là kỷ niệm “Chùm Mận Đỏ L.T.Đ.!!!”

Câu chuyện bắt đầu vào những năm em là sinh viên Đại Học. Đậu vào Đại Học năm 1976, em vẫn là Cô Bé với mái tóc dài và tà áo trắng Trưng Vương mỗi ngày cắp sách đến trường. Cùng theo em đi học là Anh Chàng LTĐ nhà ở trên con đường dẫn đến trường. Em vẫn thích tham gia văn nghệ, thể thao như ngày em là Cô Bé Trưng Vương. Em và LTĐ tuy học khác Khoa, nhưng cùng đi hát song ca, trong đội bóng rổ, bóng chuyền của trường. Hoạt động thi đua với các trường Đại Học sinh hoạt Hội Sinh Viên Sàig̣n.

Năm 1977, có công tác đổi tiền lần thứ 2, do sinh viên các Đại Học phụ trách. Trong một tuần tập họp ở Quang Trung cùng các Đại Học khác học tập và chia khu vực làm việc. Những ngày đó, mỗi trường chia Khoa để nấu ăn, mặc dù LTĐ học khác Khoa với em, nhưng thích dành vào nhà bếp giúp em. Và những buổi tối sinh hoạt văn nghệ liên trường ngoài trời, cùng hát song ca bên nhau, có một kỷ niệm vui nhất em măi nhớ là trong một đêm văn nghệ, khi em cùng LTĐ trên sân khấu song ca, LTĐ tự dưng để ḿnh em hát qua một đoạn, nh́n ánh mắt các bạn dưới sân khấu đang cuời, nên em biết được và đă đứng sát lại bên cạnh để đạp lên chân LTĐ bằng chiếc guốc ḿnh, dù bị đau lắm, LTĐ vẫn cuời, tiếp tục khảy đàn guitar hát tiếp đến hết trong tiếng reo ḥ của sinh viên liên trường.

Em và LTĐ về công tác chung một Quận nhưng khác Phường. Mỗi ngày sau giờ làm việc, LTĐ đến em chơi và đều đặn tặng em Chùm Mận Đỏ hái ở trụ sở LTĐ làm việc, việc này đă gây sự chú ư với các bạn cùng trường. Nh́n Chùm Mận Đỏ đẹp quá, em không nở ăn, để dành lại, khi xong công tác, em có một giỏ mận lớn đem về trên xe buưt trở về trường học. Và tên gọi “Chùm Mận Đỏ LTĐ” đă ra đời trong trường em.

“Đây là Chùm Mận Đỏ đẹp nhất và ngọt nhất” Đó là lời nhận xét về LTĐ của các bạn cùng trường, Anh Chàng L.T.Đ. học giỏi, biết chơi trống, piano, guitar, có giọng hát trầm ấm và chơi tennis rất giỏi. Cả Khoa gọi LTĐ là: “Đánh khắp thiên hạ, vô địch thủ” và rất ...Bảnh!

Mỗi buổi sáng em đều vào pḥng Quản Trị sinh viên đọc tin tức, thông cáo cho toàn trường. Khi xong về lại Giảng Đường học, LTĐ mỗi sáng đứng ngoài pḥng phát thanh để chờ em. Em rất lúng túng trước những sự t́nh cờ như cố ư này.

Chuyện sinh hoạt mỗi ngày trong những năm em là sinh viên vẫn êm đềm như vậy. Cho đến ngày cuối khóa, trong buổi văn nghệ tiệc liên hoan ra trường, LTĐ cầm một cành hoa Hồng tặng em và nói với em... “Ba Chữ!!” giống như ngày hai mươi bảy tháng tư năm ấy, anh đă nói lúc xin hỏi cuới em. Bất ngờ quá, c̣n nói cho toàn trường nghe, em sợ đă bật khóc và chạy trốn mất!

Ngày ra trường, em được bổ nhiệm về Bưu Điện Nhà Thờ Đức Bà Sàig̣n. Các bạn cùng khóa phải nhận công tác ở tỉnh. Riêng về “Chùm Mận Đỏ LTĐ” đă bỏ việc làm ở lại Sàig̣n, chỉ v́ muốn được gặp em mỗi ngày. Thời gian khoảng một năm, LTĐ hàng ngày đạp xe theo em đi làm Bưu Điện và đón em tan sở. Em ngạc nhiên hỏi:

“Tại sao LTĐ không kiếm việc khác làm để lo cho cuộc sống, theo em làm ǵ, ḿnh chỉ là đôi bạn học thân, em không muốn LTĐ mất thời gian với em?”

Sau ngày ấy, em không c̣n gặp lại LTĐ nữa. Em thắc mắc có phải LTĐ giận em không và em đă đánh mất một người bạn thân nhất??.....(Sau này, khi gặp lại ở Mỹ, em biết được ngày cuối cùng gặp em ở Sàig̣n là tối đó LTĐ đă rời khỏi Việt Nam).

Ba năm sau, em đến Mỹ. Cuộc sống mới làm em bận rộn hơn, không c̣n nghĩ đến chuyện ngày đi học xưa nữa. Và thời gian trôi qua mười lăm năm, em t́nh cờ gặp một cô bạn Trưng Vương cùng học Đại Học với em, cho biết LTĐ qua các bạn học cùng khóa nghe em đến Mỹ nên đă đăng báo t́m em hơn mười năm! Em xin số điện thoại hỏi thăm, ngày hôm sau th́ LTĐ bay qua gặp em, là tháng bảy năm 1997. Cuối năm đó LTĐ lập gia đ́nh. Và bây giờ, trở lại độc thân như “Chùm Mận Đỏ” ngày xưa, anh đă gặp và chơi chung, khi anh cùng Lê Vân Hải, gia đ́nh các cô Trưng Vương bạn em du lịch Âu Châu.

Năm 1997, lần đầu gặp mặt sau nhiều năm xa cách, LTĐ có hỏi em:

“Ngày đi học, tại sao Cô Bé không giữ lại Chùm Mận Đỏ là của riêng em??”

Em đă trả lời: “Ngày ba mươi tháng tư năm ấy và những năm Đại Học rất gần nhau, em đă không quên được Anh Chàng VTT P.Đ.H. với mối t́nh Trưng Vương!”

Và cũng như anh đă nói: “Phải chăng mối t́nh đầu không bao giờ nhạt phai, để rồi yêu anh yêu cả một đời?”

Khi LTĐ vào đọc được chuyện t́nh Mặn Đắng của ACVTT và CBTV, anh chàng đă viết để lại những ḍng chữ trên Diễn Đàn, em rất ái ngại lúc biết được:

Chào Tác Giả ACVTT,

Đọc câu chuyện t́nh Mặn Đắng giữa anh và CBTV đă dẫn tôi về kỷ niệm Sàig̣n những ngày theo em đi học. Tôi không có được may mắn như anh “Mai xí , mai dành...” Tôi không quen Cô Bé Trưng Vương thời trung học, mà chỉ biết em vào những ngày đầu tựu trường của năm đầu tiên vào Đại Học. Tôi c̣n nhớ rất rơ ngày đầu ấy khi nh́n thấy em, một cô bé với tà áo trắng, huy hiệu Trưng Vương, em ôm cặp táp trước ngực, chiếc nón lá, với mái tóc dài đẹp nhất trường. Em thẹn thùng kéo chiếc ghế ngồi cạnh bên tôi trong Giảng Đường, ngay lối đi vào, v́ đến trễ, với giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng: “Dạ xin lỗi” và cô bé gật đầu chào tôi, c̣n kèm theo nụ cười thật tươi! Tôi c̣n nhớ rất rơ mỗi khi nghĩ lại và luôn thắc mắc: “Không biết cô nàng có như ḿnh không, tim tôi lần đầu bị đập mạnh như vỡ tung khỏi ḷng ngực” và “tôi đă yêu em.”

Ngày ấy tôi chỉ là một cậu bé, chưa trưởng thành, tôi luôn suy nghĩ đó có phải là t́nh yêu không? nhớ nhung cô bé khi không được gặp mặt. Mặc dù học khác phân Khoa, tôi cũng đă t́m mọi lư do để cùng CBTV chơi bóng rổ, bóng chuyền, văn nghệ toàn trường. Tôi có một may mắn, nhà tôi nằm trên con đường đến trường, hàng ngày “canh me” để chạy theo cô bé đi học. Bốn năm Đại Học luôn bên em, nhưng tôi vẫn không dám nói với em “Ba Chữ”, sợ làm mất t́nh bạn với CBTV chắc tôi phải thôi học. Làm “Gă si khờ” giả vờ bên cạnh chăm sóc em. Việc ǵ đến rồi cũng sẽ đến, ngày ra trường lấy hết can đảm để cầu hôn, tôi đă làm cô bé khóc và chạy trốn mất. Tôi c̣n theo em một năm sau ngày ấy, rời Sàig̣n, đến khi gặp lại ở Mỹ th́ đă gần 20 năm sau!

Ngày gặp lại biết đă mất rồi những kỷ niệm học tṛ và CBTV, tôi chỉ muốn hát “Mười năm gặp lại, tưởng t́nh đă cũ...hay...Hai mươi năm gặp lại, nụ cười héo trên môi...” cám ơn nhạc sĩ Trần Quang Nam đă cho ra đời hai bài hát bất hủ: Mười Năm T́nh Cũ và Hai Mươi Năm T́nh Cũ. Đặc biệt nhất là cám ơn anh, Tác Giả chuyện t́nh Mặn Đắng, để biết được tôi vẫn c̣n một kỷ niệm đẹp có Cô Bé Trưng Vương N.T.T.V. trong tiềm thức.

Thân ái,
L.T.Đ.


Anh biết không, L.T.Đ. có một thói quen mỗi khi ôm đàn guitar trong tay, anh chàng nhất định phải hát Lặng Thầm (Vũ Hoàng) cho em nghe:


Lặng Thầm - Thế Sơn


Bao đêm rồi tôi lang thang phố vắng
Đi ngang nhà cô bé học cùng trường
Dáng em gầy mong manh như lá cỏ
Mái tóc dài óng ả thật dễ thương

Tôi thẩn thờ ngu ngơ bên hiên vắng
Cứ đứng chờ như nắng hạn chờ mưa
Và đêm về ngơ ngẩn thức làm thơ
Trang giấy trắng thay t́nh tôi mộng mơ

Cô bé ơi áo dài bay trong gió
Chiều tan trường tôi lặng lẽ theo sau
Lời ban đầu ngại ngùng không dám nói
Để đem về thao thức suốt cạnh thâu

Cô bé ơi sao mà thương mà nhớ
Biết bao giờ cô thấu hiểu t́nh tôi
Từng đêm buồn một ḿnh tôi xuống phố
Đứng lặng thầm như một mảnh trăng mơ


Những kỷ niệm bên em thời áo trắng cắp sách đến trường như là “Một thoáng hương xưa” Mỗi lần hồi tưởng lại, em thấy ḿnh hạnh phúc có anh bên em ngày em là Cô Bé Trưng Vương và t́nh bạn thời sinh viên với “Chùm Mận Đỏ LTĐ.”

Anh hỏi em: “Với Cựu Sĩ Quan Không Quân Lê Vân Hải th́ sao?”

Câu hỏi này Lê Vân Hải đă hỏi em khi anh chàng vào đọc được Cô Bé Trưng Vương năm 17, em viết về anh.

Em đă trả lời: “Lê Vân Hải, anh là ly sữa đậu nành thơm ngon nhất, anh có biết??”

Ngày em là CBTV, mỗi sáng đến nhà đi học cùng cô em gái Lê Vân Hải, anh chàng tự tay nấu sữa đậu nành, chờ để mời em và hay nói đùa:

“Gửi Cô Bé để nuôi tóc em thêm dài, ngày tóc em dài hết lưng là ngày đó anh sẽ xin cưới….”

Em c̣n nhớ kỷ niệm lần đầu gặp mặt anh chàng Sĩ Quan Không Quân Lê Vân Hải, đó là mùa Xuân năm 1974, cả nhóm Trưng Vương bạn em đi chợ Hoa chụp h́nh ngày Tết và trở về nhà Thảo, em là người đến sau, đang lúng túng khi dựng chiếc xe Honda Dame trước cặp mắt sáng và nụ cười trên gương mặt của anh chàng Sĩ Quan Không Quân với bộ quần áo bay và chiếc mũ bay nh́n rất “Bảnh” ngồi ở xích đu trong sân vườn nhà Thảo, khảy guitar với giọng hát ngọt ngào Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu, anh chàng đến chào em, đỡ chiếc Honda c̣n hỏi em tên ǵ khi em đặt nón lá xuống giỏ xe, em sợ quá, chỉ mĩm cười và quay vội vào nhà, nhỏ Thảo la lớn cho biết tên em, anh chàng đă tinh nghịch nói ngay: “Tên Cô Bé là chữ lót tên anh, anh sẽ ở cạnh Cô Bé suốt đời.” Sau đó nhóm Trưng Vương c̣n đ̣i chụp h́nh chung với anh chàng Sĩ Quan Không Quân, em chỉ ngồi riêng nh́n ngắm các bạn chen chút nhau dành được ngồi bên cạnh “Chàng trai nước Việt đang viết những trang sử oai hùng” thật bảnh này, với tiếng cười nói rộn ràng vui vẻ ngày Tết. Đây là một bức tranh linh động rất đẹp, có tà áo trắng của các cô bé Trưng Vương vây quanh, ví như Lê Vân Hải là “Gươm lạc giữa rừng hoa” và có thêm em ngồi ghế riêng đang cuời cầm mứt me ăn, thật xấu hổ quá, phải không anh? Lê Vân Hải rất thích và đă phóng lớn h́nh ảnh này treo trong nhà anh ấy bây giờ, như anh đă thấy!!.....

Năm 1974, Lê Vân Hải đi tu nghiệp ở Mỹ, ngày trở về có mua quà cho em và cô em gái Lê Vân Hải, là chiếc cặp táp em đă chụp trong h́nh tà áo trắng Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu. Ngày trở về nước, anh chàng là Thiếu Tá Không Quân, quen biết Lê Vân Hải như là một người anh và là anh của cô bạn Trưng Vương, cùng trong những năm anh theo em đi học, th́ đâu có ǵ để nghĩ đến! Sau ngày ba mươi tháng tư anh ra đi, Lê Vân Hải bị học tập. Em tiếp tục làm Cô Bé Trưng Vương, lên Đại Học, đi làm và rời khỏi Việt Nam trước ngày anh chàng được trở về.

Chuyện ngày đi học em đă tránh gây hiểu lầm. Nhưng anh có biết không, khi em vào đọc được trong trang nhà VTT phần anh chàng Lê Vân Hải viết về em và ngày nay được gặp lại, em vẫn thấy ḿnh tự trách quá! Anh chàng Lê Vân Hải nói với em:

“Những ngày học tập của mười năm, anh có thể c̣n mạnh khỏe, chỉ v́ một hy vọng gặp lại em. Anh muốn kể lại giấc mơ ngày về đă theo anh suốt những ngày c̣n ở trại, nhiều lúc anh nghĩ có phải đây là ước mơ trong tiềm thức anh chăng?:

Vừa về đến, thấy cảnh nhà huyên náo lạ!
Mẹ gọi vào: "Này Cậu ấm đến đây,
Hôm nay Mẹ mở hội nấu chè
Để kén vợ cho con trai của Mẹ”

Anh nh́n quanh sân nhà một lượt
Đó là con Bà Giáo Thu đầu xóm
Bên kia là con ông Đại Tá ngang nhà
Thật là đông h́nh như cả xóm!
Các cô đều có mặt hôm nay
Anh vẫn chưa thấy người anh muốn kiếm
Th́ con bé Thảo chạy đến gần cười
“Anh Hải ơi, T.V. ở ngoài kia”
Anh chợt thấy trong ḷng vui vẻ lạ
Lại gần Mẹ anh vội vàng nói nhỏ:
“Con đă chấm được nồi chè ngon nhất
Là Cô Bé Trưng Vương ở bên con”
Mẹ mỉm cười: “Ừ, vậy để Mẹ lo!”
Quay sang bên thấy em cũng mĩm cười
Cám ơn Mẹ đă ch́u ư của con

Tiếng động ngoài sân làm anh giật ḿnh tỉnh giấc
Th́ ra chỉ là một giấc mơ thôi!
Không biết ai sẽ nấu nồi chè ngon nhất?
Nghe đâu đây tiếng Bố anh trả lời:
“Đó chính là Cô Bé Trưng Vương xưa.”


Ngày trở về, ḷng anh tan nát khi biết tin Cô Bé Trưng Vương ngày xưa đă rời xa Sàig̣n. Anh buộc ḷng phải chấp nhận sự thật mất quê hương và mất cả em! Có bao giờ em hiểu tấm ḷng của anh không?”


Và anh ấy đă viết:

”Những đêm mất ngủ tôi thường vào trường bạn để được gởi gấm nỗi niềm trong chuyện t́nh của tác giả ACVTT, như cuộc t́nh tôi không đoạn kết và để gặp lại h́nh dáng CBTV N.T.T.V.

Đọc thư CBTV gởi ACVTT như chính tâm sự tôi, dù gặp lại người xưa nhưng vẫn có một điều thực tế đă ngăn cách chúng tôi.

Hôm nay vào Diễn Đàn được đọc bài thơ “Cô Bé Trưng Vương” đă làm tôi xúc động, ư thơ là h́nh ảnh CBTV đă in đậm trong tim tôi lần đầu được gặp. Để rồi những tháng ngày của năm 1974 tôi đă mang theo h́nh bóng em trên bước đường tu nghiệp ở Mỹ. Ngày trở về gặp lại em trong khuôn viên trường Trưng Vương, h́nh ảnh Cô Gái Bắc với chiếc áo tứ thân thời xưa, tóc vấn khăn, em ôm Đàn Tranh và... “chạy” vào sân khấu cho kịp buổi văn nghệ ngày Hội Truyền Thống Trưng Vương năm 1975. Có phải Cô Bé đang mơ mộng và kiêu hănh nên chẳng cần biết tôi đă theo gót chân em??? và thêm một Nhà Văn P.Đ.H. và c̣n bao nhiêu bóng dáng những chàng trai, như lời thơ đă tả, mà tôi cũng không được biết. Tôi đă giữ lại trong tim ḿnh h́nh ảnh CBTV ngày Hội để sống trong 10 năm học tập, với hy vọng ngày trở về sẽ được ở bên cạnh em như tên Cô Bé là chữ lót tên tôi.

Hôm nay đọc được bài thơ của bạn đă dẫn tôi về lại những ngày c̣n trẻ, cho tôi được một lần hạnh phúc nghĩ về em nhưng cũng làm tôi không khỏi ngậm ngùi nhớ về kỷ niệm.....để biết ḿnh vẫn yêu em, giờ chỉ c̣n “một chút ǵ để nhớ và để thương” CBTV N.T.T.V.

Cựu Sĩ Quan Không Quân Lê Vân Hải”


Mỗi khi anh chàng Thiếu Tá Không Quân nhắc kỷ niệm về Cô Bé Trưng Vương, đôi mắt sáng đăm chiêu như thả hồn theo tiếng đàn guitar trong tay và chúng ta luôn được nghe giọng ca tuyệt vời của anh ấy với bài Nhớ (Việt Dzũng) như anh đă biết!!


Nhớ - Thế Sơn


Nhớ về một cơn sóng, cuốn trôi cả ḍng sông
Nhớ về một mùa Đông, chờ tan t́nh băng giá
Nhớ về một ánh mắt, cuốn trôi cả đời nhau

Có là một niềm đau, giữa nhớ thương vô cùng
Người yêu hởi, ơi người yêu hởi, có biết đêm nay tôi nhớ người
Vầng trăng vỡ, giữa đời hát cũ, xiết nát t́m tôi như lời ru

Rồi ngày mai giông cuốn về đâu, về ghềnh cao hay xuống vực sâu
Để từ đây quấn quưt đời nhau, môi hôn nồng nàn
Và giờ đây, tôi nhớ màn đêm
Gọi t́nh yêu như gió gọi tên
Một vầng trăng tối giữa mùa lên, nhớ em vô vàng

Nhớ về một suối tóc, cuốn trôi cả trời thơ
Nhớ về một hạt mưa, đọng trên màu mắt biếc
Nhớ về hồn nuối tiếc, đă qua nửa đời sau
Nhớ t́nh cờ gặp nhau, nhớ mắt môi ngỡ ngàng


.....Bây giờ trời đă vào Thu, em vẫn nhớ kỷ niệm ngày bên anh đi học, anh hay nói với em: “Mùa Thu quyến rũ như Cô Bé Trưng Vương của anh.” Em nhớ về Công Viên Lá Vàng và Mùa Thu Trưng Vương Sàig̣n khi nhận được quà sinh nhật em năm nay do anh đem về từ Âu Châu. Em rất ngạc nhiên khi anh trao em, là chiếc áo len trắng không có tay hiệu Gucci lại cùng kiểu áo len em tự đan tay ngày xưa mặc với áo dài Trưng Vương trong Mùa Thu và hai Mùa Xuân Sàig̣n ngày anh theo em đi học. Em cảm động lắm, em nh́n anh rất vui khi anh thấy em cười trong nước mắt.

.....Đời sống con người thật kỳ diệu, hay là “Quả đất tṛn, có duyên ḿnh sẽ gặp lại” như em nói khi chia tay anh, ngày hai mươi chín tháng tư năm ấy? Anh đă ví: “Con người như vơ ṣ bị phân ra vậy, cho nên mỗi người trong đời không ngừng đi t́m kiếm một bên khác của ḿnh. Nếu kiếm ra, có thể được nhập chung, th́ là tuyệt phối. Với thích hợp giữa người và người vốn là một loại hạnh phúc. Thành tựu lớn nhất của người con gái, là có được t́nh yêu hạnh phúc, chớ không phải sự nghiệp.” Phải chăng ngày ba mươi tháng tư năm ấy anh ra đi, cũng là ngày định mệnh ngăn cách chúng ḿnh, để rồi một nửa kia, lúc ḿnh t́m được nhau đă quá muộn màng??? Giờ chỉ c̣n là kỷ niệm đẹp ngày đi học c̣n đọng lại trong kư ức chúng minh phải không anh? Như Nhật Kư anh viết:

“Ngồi thuyền trên ḍng sông Seine nhớ về em, anh nhớ thật xót xa những kỷ niệm chúng ḿnh. Mỗi năm vào Thu, anh đều có mặt ở Châu Âu, đi làm việc, ngày đầu đến nơi, anh luôn dành th́ giờ dạo ḍng sông Seine, nghĩ về em và viết trang Nhật Kư dành cho Nàng Trưng Vương xưa. Lần nào anh cũng ước mong gặp lại em, ở khung cảnh thơ mộng này, nơi xuất phát là văn là thơ là nhạc trữ t́nh, Mùa Thu Paris, quyến rũ như Mây Mùa Thu, tên gọi của em!

Anh nhớ, năm đầu tiên, là 1980, anh ra trường đi làm, tháng lương đầu dành gởi về em thùng quà không có người nhận lănh, anh biết ḿnh đă thật sự mất nhau, và anh bắt đầu t́m kiếm, dù chỉ hy vọng nh́n em được b́nh an, cũng đủ làm anh măn nguyện. Anh luôn hỏi ḷng, ngày ba mươi tháng tư anh ra đi, t́m về một nơi chưa biết vui hay buồn, nh́n sóng nước mênh mông, trời biển nổi giông, anh nhớ em vô cùng. Ngày đó anh ra đi, bỏ lại bờ vai gầy nhỏ, đôi mắt em buồn, dù nước mắt anh không rơi, nhưng tim anh đă vỡ tan rồi. Sau đó Sàig̣n biến đổi, anh chỉ biết tiếp tục học để tạo dựng sự nghiệp trên xứ người, và mong có ngày trở về nơi người xưa chờ đón, với những kỷ niệm thương nhớ êm đềm của chúng ḿnh, để anh được ngồi gần bên em, vuốt mái tóc em mềm và rước Cô Bé Trưng Vương về lại trong ngôi nhà mới...mang tên anh!

Anh c̣n nhớ ngày đầu đến Paris, khung cảnh quanh ḿnh xa lạ quá, bây giờ tất cả đă trở thành quen thuộc, như chính anh quen với sự thật mất em. Hôm nay trở lại Paris, vây quanh là gia đ́nh các cô Trưng Vương bạn em, em không ở bên cạnh, nhưng anh vẫn thấy có điều an ủi lớn nhất trong sự chờ đợi là ước mơ cho anh được gặp lại em. Vẫn măi là Cô Bé Trưng Vương trong tim anh, hương tóc Nàng luôn quyện bước chân anh, nước mắt Nàng thắm ướt vai áo anh ngày hai mươi chín tháng tư năm bảy mươi lăm khi ḿnh nói chia tay nhau. Anh luôn ǵn giữ kỷ niệm chúng ḿnh, yêu tà áo trắng của Cô Bé Trưng Vương năm 17 ngày nào anh c̣n bên em và giọng nói dịu dàng đằm thắm của em trong vùng kư ức anh. Tất cả là hành trang theo anh trọn cuộc đời, như anh đang có em bên cạnh. Nghĩ đến đây, anh chỉ muốn thét to lên: “Nàng ơi, anh nhớ Nàng quá!!”

Anh muốn hát Nàng nghe Đêm Vẫn Mong Chờ (Trịnh Lam) như trăi ḷng anh trên trang giấy gởi về em:



Đêm Vẫn Mong Chờ - Trịnh Lam


Đêm nay một ḿnh anh bước trên phố lang thang
Phố vắng thưa người để ḿnh lạc bước đi hoang
Cơn gió vô t́nh gợi trong anh từng nỗi đau
Đèn mờ hiu hắt lạnh giá từng bước chân

Thu qua rồi mùa Xuân lá hoa cũng khoe màu
Nhưng cớ sao ḿnh vẫn c̣n lạc bước nơi nao
Anh vẫn mơ về một đêm nao ḿnh có nhau
Chỉ c̣n tiếc nhớ v́ em đă xa rồi

Nhiều khi anh muốn hỏi ḷng có quên được không
Mà sao anh vẫn miệt mài tháng năm chờ mong
Người xưa quên lối chỉ c̣n bước chân t́m nhau
Người xa t́nh xa nên đêm c̣n thương nhớ

Màn đêm buông xuống đèn mờ phố đi vào mơ
Ch́m trong dĩ văng hỏi ḷng có quên được không
Ṿng tay ân ái chỉ c̣n nổi đau t́m nhau
V́ anh c̣n yêu nên đêm vẫn mong chờ.


Và..... Yêu ngàn lần hơn nữa cùng mất nhau rồi.....
Phải không anh?

P.Đ.H., Tạm biệt anh,
CBTV của anh và Mùa Thu kỷ niệm 2008

Trưng Vương Nguyễn Thị Thu-Vân (69-76)


Tặng Nàng bài thơ kỷ niệm

Hởi Nàng Trưng Vương năm 17, có bao giờ Nàng nh́n thấy anh không? Được làm một “Cây Si” đứng trước cổng trường Trưng Vương và theo sau chiếc xe Honda Dame để ngửi khói xe Nàng đă làm anh cay mắt, anh thắc mắc có phải nước mắt này do khói xe Nàng hay do chiếc xe P.C. “P.Đ.H.” luôn bên cạnh Nàng? Khiến anh không thể có cơ hội nghe giong nói của Nàng Mây Mùa Thu? Ước ǵ anh là trái mận nhà láng giềng của cô bé Trưng Vương bạn Nàng, để được Nàng nâng niu trên tay… nh́n ngắm và… mĩm cười với anh, Nàng nhỉ?

Bất ngờ đọc được câu chuyện Mối T́nh Trưng Vương, anh đă “khóc một ḍng sông,” Nàng có biết không? Trong kỷ niệm Nàng, không có anh! Anh nhớ, anh làm “Cây Si” mặc quần xanh, áo trắng rất chỉnh tề và có tên cho bạn bè gọi, sao Nàng lại bỏ quên anh trong kỷ niệm? Đă gọi là kỷ niệm th́ không thể lăng quên, tặng Nàng bài thơ “Con Cóc” anh đă viết để lại trong kư ức, ngày anh theo Nàng đi học trên con đường Nguyễn Bĩnh Khiêm, nhưng vẫn không có dịp làm quen và đọc Nàng nghe. Thôi th́ anh viết tặng Nàng, để hỏi Nàng: Hỏi Nàng Trưng Vương năm 17, Nàng có biết anh không?

Mây Thu

Dáng xinh xinh em mặc chiếc áo dài
Dáng ngoan hiền em đạp chiếc xe xinh
Ngày ngày em cắp sách đến trường
Tà áo trắng bay bay đùa với gió
Mái tóc dài phủ nặng xuống hai vai
Em thánh thiện như nàng tiên áo trắng

Tóc em cột bằng sợi dây đỏ thắm
Như lửa hồng làm ấm cả hồn ta
Dây đỏ thắt phủ dài hai vai áo
Nên ta gọi em cô bé quàng khăn đỏ
Cô bé quàng khăn đỏ thương ơi
Ta vẫn mong được đưa cô đi học

Nhớ ngày nào đọc được câu thơ
Áo nàng vàng, anh về yêu hoa Cúc
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường
Nhưng người em của tôi thương
Em vẫn thích một màu áo trắng
Khi tôi về biết phải thích ǵ đây?

Đọc văn chương của Nàng, anh càng tủi thân hơn, nhưng bài thơ “Con Cóc” anh đă dành tặng riêng Nàng, anh phải lấy ḷng can đảm để gửi. Kỷ niệm chuyện t́nh hoc tṛ của anh luôn có Nàng, mong Cô Bé đừng chê bai.

Cây Si Cổ Thụ Vô Danh Vang Bóng Một Thời… trong khối óc của các anh chàng Sĩ Quan Không Quân bạn anh


Mỗi năm có dịp về thăm lại mái truờng xưa, Petrus Kư, bạn bè anh thường nhắc kỷ niệm học tṛ, tà áo trắng, ánh mắt ngây thơ, mái tóc dài của cô bé Gia Long, Trưng Vương..... hai ngôi trường Nữ Trung Học nổi tiếng Sài G̣n năm xưa.

Các bạn anh thường hỏi, có dịp nào gặp lại Cô Bé Trưng Vương xưa? Gặp lại Nàng chăng là trên web site Vơ Trường Toản. Anh chỉ có hai chữ “HOÀI NIỆM “ và thường tự hỏi : “Trong kư ức Nàng có một phút nào lắng đọng chợt nghĩ đến anh không?”, người đă theo Nàng một chặng đường nhỏ trên chuyến xe buưt mỗi sáng đến trường, đứng cạnh bên nhau dù chỉ chào hỏi, chưa biết tên Nàng nhưng anh luôn nghe thoáng đâu đây hương tóc trái Bồ Kết, đă hơn ba mươi năm rồi, mỗi khi bạn bè nhắc lại, anh đều thấy được hương tóc Nàng quen thuộc thoáng đâu đây như ḿnh đang ở cạnh nhau ngày nào.

Và anh muốn nói với Nàng:” Dù ở nơi nào trên trái đất hay trong ḷng đất”, anh vẫn luôn Hoài Niệm thuở học tṛ năm cuối trung học của ḿnh. Kỷ niệm chỉ là thời gian theo đuổi rất ngắn ngủi, nhưng anh luôn dành Nàng trong tim, có một lúc nào anh không c̣n viết, không c̣n thở, anh cũng Hoài Niệm đến Nàng, chớ không phải là Hối Tiếc, để trong cuộc sống hiện tại Nàng khỏi bận tâm về anh.


Thôi Thế Th́ Chia Tay

Thôi thế th́ chia tay, Em về với tương lai.
C̣n Anh và quá khứ …
Đọc lại những trang thư!
Thôi nhé đành xa nhau…C̣n ǵ nữa đâu em !
Đă lỡ làng hết rồi… Chuyện t́nh buồn thế thôi…
Một chuyện t́nh không may, Chuyện t́nh không tương lai
Như ḍng sông hững hờ, Ai ngờ ai đợi chờ …
Lặng lẽ nơi cuối trời!!
Thôi thế th́ chia tay Em về có bâng khuâng…
C̣n Anh và biển nhớ Ngậm ngùi đến cuối đời…!!!

Dành tặng Cô Bé Trưng Vương Năm 17 NTTV!
Bác Sĩ Đạt (Cựu Học Sinh Petrus Kư)


NTTV
Cô Bé Trưng Vương năm 17
NTTV
2008-09-10
Mối T́nh Trưng Vương
NTTV
2010-01-15
Giai Phẩm Xuân Vơ Trường Toản 1965 & 1969-75
Đọc lại những Giai Phẩm Xuân Vơ Trường Toản 1965 & 1969-75 do các anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) và Lê Minh Chánh (68-75) thu thập:


Đọc bài khảo cứu dưới đây của anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) về chữ Quốc Ngữ trong giai đoạn phôi thai:
Đọc Đăng Cổ Tùng Báo
H́nh Kỷ Yếu VTT 1971
Tập Kỷ Yếu Trung học Vơ Trường Toản, kỷ niệm 15 năm hoạt động 1956-1971. Gồm 42 trang, ấn hành 3000 bản, in xong ngày 20-5-1971 tại nhà in riêng Kim Studio.
>> Xem Kỷ Yếu
Thông tin
Các bạn đă từng viết thơ văn, làm nhạc hay vẽ tranh v.v... xin đóng góp trên trang votruongtoan.org.
Cám ơn các bạn.
Nguyệt San VTT (71-75)
Đọc lại Nguyệt San Vơ Trường Toản phát hành đầu tiên từ tháng 11, năm 1971 cho đến tháng 4 năm 1975 do Nguyễn Ngọc Long (68-75) sưu tầm.> Đọc Nguyệt San

Website: http://www.votruongtoan.org
Email: admin@votruongtoan.org
433715