Hiện đang có 3 người (0 thành viên). Số lần viếng :  
 Trang Chính
 Tin Tức
 Thành Viên
 Hình Ảnh
 Phim
 Thư Tín
 Thơ
 Bài Viết
 Đào Từ (66-73)
 ACVTT
 Anh Áo Trắng
 Áo Trắng Trưng Vương
 Bích Huyền
 Bùi Tuấn Dương (63-70)
 Cố GS Nguyễn Đức Hiển
 Chris Scanlan
 Chu Phan
 GS Bùi Viện
 GS Khưu Thị Ngọc Sang
 GS Lê Đức Cửu
 GS Nguyễn Thanh Thu
 GS Nguyễn Văn Phú - Nguyên Hiệu Trưởng Tư Thục Hưng 
 GS Phạm Cao Dương
 GS Trần Thị Thanh Tâm
 Hà Chí Dzũng
 Hà Quân
 Hình Ảnh Vui
 Hoàng Bách Việt
 Hoàng D. Mạnh (61-68)
 Hoàng văn Trung
 Huỳnh Minh Tú
 Khôi An
 Lauren Hilgers/ Trần Ngọc Cư
 Lê Khánh Điền
 Lê Văn Thài (58-65)
 Mai Kim Quang
 Nghiêm Xuân Cường
 Nghiêm Xuân Trang
 Nguyễn Đông Thức
 Nguyễn - Đông A
 Nguyễn Kỳ Phong
 Nguyễn Ngọc Long
 Nguyễn Như Sơn (66-73)
 Nguyễn Sao Miên
 Nguyễn Thiên Ân (57-64)
 Nguyễn Trung Anh
 Nguyễn Tuấn Khanh
 Nguyễn Văn Liên
 Nguyễn Xuân Dục
 Như Không
 NTTV
 Phạm Anh Dũng
 Phạm Văn Nam
 Phạm Văn Phú
 Quán Văn VTT - Mục Lục Tổng Quát
 Sưu Tầm
 Trương Ngọc Thanh (67-74)
 Trần Đình Anh
 Trần Đông Bắc
 Trần Văn Hiển
 Trần Thu Dung
 Trang Thanh Trúc
 Việt Hải - Los Angeles
 Viên Linh
 Nhạc
 Giới Thiệu VTT
 Hỏi Đáp
 Thể Thao - Giải Trí
 Báo Chí
 Trang Liên Kết
 Quán Hẹn (Cần Log In)
 Nhắn Tin-Message
 Log out
 Y - Khoa Học - Kỹ Thuật
 Ðại Hội - Reunions
Disclaimer
1) Ý kiến đóng góp của quí bạn không phải là quan điểm của www.votruongtoan.org và cũng không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của www.votruongtoan.org. Chúng tôi tôn trọng ý kiến khác biệt của quí bạn, nhưng không chịu trách nhiệm dưới bất cứ hình thức nào và nội dung của những ý kiến này. Votruongtoan.org không bảo đảm mọi ý kiến đóng góp đều được đăng và cũng giành quyền biên tập lại khi cần thiết. Cám ơn
 Trang Thanh Trúc - VTT: Chùm Hoa Trắng
Số lần xem: 4011

Chùm Hoa Trắng

Thời gian đã vừa đủ xa để những dáng dấp của kỷ niệm tôi ngả màu tím. Dù tâm hồn tôi là cái nôi lúc nào cũng muốn đu đưa để dỗ dành hoài kỷ niệm xanh mãi như lúc ban đầu. Song bận rộn một phần cuộc sống chen chúc vất vả náo nhiệt của mọi tiếng động, động cơ xe, động cơ máy bay, cùng những tiếng bom, tiếng đại bác đã làm thành phố mỗi ngày một thêm bé nhỏ, nồng nặc một bầu không khí chen đua, chạy đuổi. Đó là một phần lớn của lý do tại sao những ngọn cỏ trong các công viên thành phố không còn xanh và không biết đến bao giờ mới thèm xanh lại. Tất cả đã làm cho chúng ta héo úa mất nhiều kỷ niệm, riêng tôi, đã đánh rớt biết bao những điều yêu dấu vào lãng quên.

Còn lại có chăng là Chuyên, người con gái đầu tiên đã đi qua đời tôi.

Năm ấy, nghĩa là bảy năm về trước, khi tôi mười bảy tuổi, học đệ tam. Cái thuở mười bảy của tôi còn khờ khạo và vụng dại như một đứa trẻ. Tôi đã gặp Chuyên. Một buổi sáng tôi tới trường muộn, muộn lắm, bởi cái đồng hồ nhà tôi ưa chết bất tử. Đã thế, cái xe đạp của tôi lại còn có tật, he^~ cứ đạp nhanh là tuột xích. Mới đi được chừng nửa đường mà hai bàn tay tôi đã đen ngòm dầu nhớt như một chú thợ sửa xe. Mỗi lần tuột xích là mỗi lần đáp lề và nhảy xuống cong lưng hì hục ráp mắt xích khớp vào răng của cái "đĩa" rồi nhấc bổng bánh xe đạp "pê đan" quay đi một vòng trước khi leo lên lưng con ngựa già nua khốn khổ ấy, lại còng lưng đạp. Sốt ruột quá cho hai giờ Toán, học trò ban B đã dốt toán mà còn lười nữa thì năm sau sao mà thi nổi ?

Đi học, cứ mỗi lần tới con đường Thống Nhất thênh thang là có thể biết tới trường sớm hay tre^~. Con đường Thống Nhất, khi những hàng me bên đường còn thích xanh lá, còn thích rắc những cánh hoa me bé tí tặng lên những mái tóc của các cô học trò ngang qua, con đường Thống Nhất dạo ấy không có những hàng rào kẽm gai hay những "con ngựa gỗ" kéo ra giữa đường. Con đường ấy vào những giờ tới trường, tan trường ngợp những tà áo trắng của học trò Trưng Vương và màu đồng phục xanh của trường Võ Trường Toản. Tới con đường Thống Nhất, nếu thấy thưa bóng học trò thì đã muộn. Buổi sáng ấy, khi sang con đường Thống Nhất, tôi không còn thấy một ai. Tới trường tre^~ 15 phút thì bị cấm túc, "cúp cua" cả buổi học lại là một vấn đề nan giải hơn. Tôi cắm đầu đạp thật lực, khi gần tới ngã rẽ sang đường Nguye^~n Bỉnh Khiêm, một khúc đường ngắn trước khi vào trường, cái xe tàn tệ của tôi lại bắt tôi đáp le^~ thêm lần nữa. Thật là khổ hết sức, tôi bực bội làm lại các động tác dầu mỡ, với các mắt xích đã hành hạ tôi suốt quãng đường. Chính lúc ấy là cái giây phút đầu tiên trong cuộc đời tôi, khi tôi vừa ngước lên thì gặp nàng. Người con gái nhỏ có mái tóc cột bằng những sợi len ấy, nàng ôm cặp khép nép đi sát bờ rào của toà dinh thự cao. Nàng khẽ nhìn tôi khi ngang qua, đôi mắt rộng và ướt như một con nai sao, nàng chớp nhanh rồi vội vã cúi xuống. Những cành lá me xanh mướt của mùa mưa mới như sà xuống trên đầu tôi, xao động lạ thường. Có lẽ máu tôi đã kéo đầy lên mặt lúc ấy, còn đôi tay bê bết dầu mỡ đen thui của tôi thì thật là thảm, sao nó làm tôi ngượng hết sức nói làm sao nổi sự thừa thãi ấy. Đã định lên xe đi, tôi lại cắm đầu xuống như người tiếp tục sửa, chừng cho đến khi nàng rẽ vào con đường Nguye^~n Bỉnh Khiêm và đi qua trường tôi một quãng xa, tôi mới lên xe đi.

May cho tôi hôm đó là giáo sư Toán nghỉ. Nhưng hai giờ sinh ngữ sau tôi cũng chẳng học được một chữ. Đôi mắt người con gái gặp ban sáng lúc nào cũng mở rộng ra trên các trang vở của tôi.

Mười bảy tuổi của tôi bắt đầu bằng buổi sáng hôm đó. Và nàng, người con gái đã đem đến cho tôi xao xuyến đầu. Về nhà, tôi bắt đầu làm một thứ thư sinh Tú Uyên. Tú Uyên trong truyện, trong thơ tôi học thuở nào còn có may mắn là có khiếu thi họa, biết làm thơ hay nhờ Tiên vẽ lại hình ảnh Giáng Kiều để mơ mộng, chứ tôi, thứ học trò ban B chỉ có bút thước và compas để kẻ những đường thẳng và vẽ những vòng tròn. Những vòng tròn hay những đường thẳng thì tôi cũng không gặp lại được người con gái của buổi sáng hôm nào tôi đi học tre^~. Có những giờ ra chơi hay những giờ tan học, tôi đứng ở những bậc thang nhìn con đường Nguye^~n Bỉnh Khiêm qua vuông cửa sổ rộng, tôi mong được thấy người con gái quang qua. Nếu tôi thấy nàng, tôi tự hỏi thế, thì tôi có cái can đảm để theo nàng không, dù là ở xa xa ? Tôi có cả ý nghĩ là tới đợi trước cửa trường nàng, chờ giờ tan học. Bạn bè tôi có thể làm được những điều đó, còn tôi thì không. Mười bảy tuổi của tôi, tôi vẫn còn là học trò yếu đuối, nhút nhát và khờ dại.

Người con gái có đôi mắt rộng và ướt như mắt con nai sao ấy, tưởng đã bước nhẹ nhàng qua những trang vở lòng của tâm hồn tôi, nhưng bất chợt nàng trở lại. Buổi chiều tôi thấy nàng trong sân nhà Khoa, tôi bỡ ngỡ, có lẽ, y như cái bỡ ngỡ của chàng Thư Sinh thấy Giáng Kiều từ trong tranh bước ra, cuống quýt, rộn rã.

Khoa với tôi, bạn cùng lớp từ những năm trước, không thân, nên khi mỗi đứa theo một ban, không cùng lớp, chúng tôi ít khi còn gặp nhau. Tình cờ tôi gặp Khoa ở phố, Khoa rủ tôi về nhà hắn chơi. Tôi không ngờ gặp lại nàng. Người con gái nhìn tôi khép nép buổi sáng nào trên đường Thống Nhất chính là Chuyên, em gái của Khoa.

Những đường kẻ, những vòng tròn của học trò ban B bắt đầu cuống quýt, rối rắm, ngang dọc, đan lấy nhau, chồng chất lên nhau một cách khờ khạo. Tôi "tự nhiên", bắt thân với Khoa. Tôi tới nhà Khoa luôn, nhưng cả dăm bảy bận tôi cũng chẳng gợi chuyện gì để nói với Chuyên, ngoài một điều duy nhất là biết được tên nàng. Chuyên. Chữ "C" hoa vươn cao trong tuổi mới lớn của tôi. Chữ "C" hoa tôi thường viết lớn lên vô cớ trong những bài học.

Hơn hai tháng trời, tôi vẫn chưa quen được với Chuyên. Những lần tới chơi với Khoa, tôi thường gặp Chuyên ngồi trên chiếc ghế đu ngoài sân, Chuyên đọc báo với con mèo nằm ngủ trong lòng. Cái con mèo tinh nghịch, có khi nó đứng trên vai và cảo cả hai chân trên mái tóc của Chuyên rối bời. Chuyên có dáng dấp của một cô bé ngoan, Chuyên ít nói và làm biếng cười. Còn đôi mắt, đôi mắt rộng và ướt của con nai sao ấy, mỗi lần nhìn tôi lại làm tôi khờ dại cả người.

Chữ nghĩa của tôi bắt đầu mọc cánh. Tôi đã nghĩ tới công việc của một lá thư. Tiếng nói không có nghĩa thì chữ viết nói lên được đầy đủ hơn. Tôi sẽ viết cho Chuyên một lá thư. Tôi sẽ đưa cho nàng một cuốn sách và khi nàng mở ra thì sẽ thấy một phong thư đề tên mình.

Yêu đương, cái thuở ban đầu nó vẫn nguyên vẹn những ngô nghê ấy, từ thời đại này sang thời đại khác. Cách tỏ tình có khác nhau, song tâm hồn vẫn giao động vậy. Bây giờ nhớ lại, tôi còn thấy tiếc. Bức thư tôi đã viết trong ý nghĩ lộn xộn nhưng không viết được ra trên giấy và chẳng biết dạo ấy Chuyên có đọc được là tôi yêu nàng, những lần nàng nhìn tôi. Thế mà nàng đã xa tôi. Hai tuần sau khi tôi không có dịp đến gặp Khoa thì tôi nhận được thư của Khoa viết từ Đơn Dương. Gia đình Khoa dọn nhà đột ngột vì ba Khoa phải thuyên chuyển đi.

Câu chuyện đơn giản, tầm thường thế, nhưng "cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, ngàn năm hồ de^~ mấy ai quên". Tôi có tiếc ngày ấy, nhưng đến bây giờ nhớ lại, trong những ồn ào, phiền toái vây bọc hàng ngày, tôi bằng lòng với một kỷ niệm đẹp. Cả những tiếc nuối cũ sót lại cũng không làm tôi ân hận nhiều. Giá ngày ấy tôi tỏ tình với nàng. Không, tôi vẫn muốn tôi mãi chỉ là cậu học trò mười bảy tuổi khờ dại của ngày nào, để răng tôi không phải cắn vỡ những trái cây đắng ngắt môi miệng, ê chề và mệt mỏi của cuộc đời.

Tác giả là ai ?

Bài "Chùm Hoa Trắng" đã đăng trong tuần báo Tuổi Ngọc - tuần báo của tuổi vừa lớn - Chủ Nhiệm: Duyên Anh, số 1, bộ mới, tuần le^~ từ 27-5 đến 03-6-1971. Trong trang 1 phần "Mục Thường Xuyên": Bông Hồng Cho Tình Đầu có ghi tên là: Anh Chi. Nhưng trong trang 18, mục Bông Hồng Cho Tình Đầu đăng bài "Chùm Hoa Trắng" lại thiếu sót, không ghi tên tác giả.

Vậy tác giả là ai ? Tờ Tuổi Ngọc có bài "Chùm Hoa Trắng" đã từ Sài Gòn lạc đến Paris. Nay, người giữ tờ Tuổi Ngọc có bài viết này, xin được phép "đánh máy" và rất cẩn thận không để đánh sai sót một chữ nhỏ nào ! Bài đã đăng thế nào, thì ... "đánh máy" lại y chang vậy. Vài phút nữa đây, bài "Chùm Hoa Trắng" sẽ từ Paris mà theo con đường điện thư tìm về sân trường VTT ... Hy vọng khi đến địa chỉ này: http://www.votruongtoan.com, "Chùm Hoa Trắng" sẽ đem lại cho chính tác giả một niềm vui, chứ không phải là một sự phiền muộn, vẩn vơ nào đó ! Ai là tác giả bài viết này vào năm 1971, hãy liên lạc về địa chỉ trên để nhận lại một nỗi nhớ, một bông hoa cho tình đầu của mình nhé .. Thời gian mới chỉ là 29 năm thôi đó mà!


Trang Thanh Trúc
VTT: Chùm Hoa Trắng
VTT
2005-11-22
Những bài tạp ghi
Trang Thanh Trúc
2005-11-22
Công Viên Lá Vàng
Trang Thanh Trúc
2005-11-22
Viên Kẹo
Trang Thanh Trúc
2005-11-22
Ngày Tháng Ðã Qua
Lê Anh Tuấn
2005-11-22
Lời Cho Cô Bé
Trang Thanh Trúc
2005-11-22
I Love You
Trang Thanh Trúc
2005-11-22
VTT: Vẫn Tương Tư
Trang Thanh Trúc
2005-11-22
Quán Hẹn
Trang Thanh Trúc
2005-11-22
Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75
Đọc lại những Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75 do các anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) và Lê Minh Chánh (68-75) thu thập:


Đọc bài khảo cứu dưới đây của anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) về chữ Quốc Ngữ trong giai đoạn phôi thai:
Đọc Đăng Cổ Tùng Báo
Hình Kỷ Yếu VTT 1971
Tập Kỷ Yếu Trung học Võ Trường Toản, kỷ niệm 15 năm hoạt động 1956-1971. Gồm 42 trang, ấn hành 3000 bản, in xong ngày 20-5-1971 tại nhà in riêng Kim Studio.
>> Xem Kỷ Yếu
Thông tin
Các bạn đã từng viết thơ văn, làm nhạc hay vẽ tranh v.v... xin đóng góp trên trang votruongtoan.org.
Cám ơn các bạn.
Nguyệt San VTT (71-75)
Đọc lại Nguyệt San Võ Trường Toản phát hành đầu tiên từ tháng 11, năm 1971 cho đến tháng 4 năm 1975 do Nguyễn Ngọc Long (68-75) sưu tầm.> Đọc Nguyệt San

Website: http://www.votruongtoan.org
Email: admin@votruongtoan.org