Hiện đang có 3 người (0 thành viên). Số lần viếng :  
 Trang Chính
 Tin Tức
 Thành Viên
 Hình Ảnh
 Phim
 Thư Tín
 Thơ
 Bài Viết
 Đào Từ (66-73)
 ACVTT
 Anh Áo Trắng
 Áo Trắng Trưng Vương
 Bích Huyền
 Bùi Tuấn Dương (63-70)
 Cố GS Nguyễn Đức Hiển
 Chris Scanlan
 Chu Phan
 GS Bùi Viện
 GS Khưu Thị Ngọc Sang
 GS Lê Đức Cửu
 GS Nguyễn Thanh Thu
 GS Nguyễn Văn Phú - Nguyên Hiệu Trưởng Tư Thục Hưng 
 GS Phạm Cao Dương
 GS Trần Thị Thanh Tâm
 Hà Chí Dzũng
 Hà Quân
 Hình Ảnh Vui
 Hoàng Bách Việt
 Hoàng D. Mạnh (61-68)
 Hoàng văn Trung
 Huỳnh Minh Tú
 Khôi An
 Lauren Hilgers/ Trần Ngọc Cư
 Lê Khánh Điền
 Lê Văn Thài (58-65)
 Mai Kim Quang
 Nghiêm Xuân Cường
 Nghiêm Xuân Trang
 Nguyễn Đông Thức
 Nguyễn - Đông A
 Nguyễn Kỳ Phong
 Nguyễn Ngọc Long
 Nguyễn Như Sơn (66-73)
 Nguyễn Sao Miên
 Nguyễn Thiên Ân (57-64)
 Nguyễn Trung Anh
 Nguyễn Tuấn Khanh
 Nguyễn Văn Liên
 Nguyễn Xuân Dục
 Như Không
 NTTV
 Phạm Anh Dũng
 Phạm Văn Nam
 Phạm Văn Phú
 Quán Văn VTT - Mục Lục Tổng Quát
 Sưu Tầm
 Trương Ngọc Thanh (67-74)
 Trần Đình Anh
 Trần Đông Bắc
 Trần Văn Hiển
 Trần Thu Dung
 Trang Thanh Trúc
 Việt Hải - Los Angeles
 Viên Linh
 Nhạc
 Giới Thiệu VTT
 Hỏi Đáp
 Thể Thao - Giải Trí
 Báo Chí
 Trang Liên Kết
 Quán Hẹn (Cần Log In)
 Nhắn Tin-Message
 Log out
 Y - Khoa Học - Kỹ Thuật
 Ðại Hội - Reunions
Disclaimer
1) Ý kiến đóng góp của quí bạn không phải là quan điểm của www.votruongtoan.org và cũng không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của www.votruongtoan.org. Chúng tôi tôn trọng ý kiến khác biệt của quí bạn, nhưng không chịu trách nhiệm dưới bất cứ hình thức nào và nội dung của những ý kiến này. Votruongtoan.org không bảo đảm mọi ý kiến đóng góp đều được đăng và cũng giành quyền biên tập lại khi cần thiết. Cám ơn
 Anh Áo Trắng - Cô Bé Áo Trắng
Số lần xem: 64380

Tác giả: Anh Áo Trắng

Tiếng chuông reo vang khắp sân trường. Giờ ra chơi đã hết và đám học trò xếp hàng vào lớp. Từng hàng học sinh đứng đợi giáo sư trước cừa các phòng học. Yên lặng bắt đầu trở lại sau khi các giáo sư xuất hiện trên ba dãy hành lang. Nam đứng ở cuối hàng nên thoáng nhận ra thầy Nguyễn Mạnh Tuân, giáo sư Việt văn và Tổng Giám Thị, dạy thế cho cô Phạm thị Hồng Liên vài tháng, mới xuống cầu thang. Thầy đã hơn 50 nhưng nhờ tập thể dục đều đặn nên dáng điệu trông còn trẻ, oai và nhanh. Chỉ trong tích tắc, thầy đã đứng ngay cửa lớp. Thầy Tuân ra hiệu cho lớp của Nam đi vào. Bốn mươi bốn đứa lặng lẽ theo đuôi nhau đi vào lớp. Đứa nào cũng biết oai của thầy Tồng Giám Thị nên cố im lặng và rất là ngoan ngoãn như bầy trừu non. Giờ Việt văn với thầy Tuân là những giây phút tuyệt vời mà Nam không bao giờ quên từ năm đệ thất. Lối diễn tả sống động của thầy làm Nam bị lôi cuốn vào trong câu chuyện mà thầy kể. Một năm trước, ở lớp đệ Ngũ, Nam cũng may mắn học Việt văn với thầy Nguyễn Kim Dũng. Thầy Dũng là nhà văn Thế Uyên, rất luu loát và dí dỏm với lối đặt chuyện. Nam còn nhớ hôm ấy mưa rất lớn ở ngoài, thầy Dũng đang giảng bài, bỗng nhiên đổi đề tài, lái qua nói về truyện chưởng của Kim Dung. Như mọi giờ Việt văn với thầy, cả lớp chăm chú nghe. “Tôi đọc bao nhiêu truyện kiếm hiệp của Kim Dung, nói về các cao thủ võ lâm phải tập nội công thành đạt thì khói bốc ra từ đỉnh đầu, tôi không tin có thật, nhưng hôm nay tôi nhìn thấy tận mắt và tôi phải tin là có xảy ra”, thầy vừa nói vừa đưa mắt về phía cửa sổ. Bao nhiêu cái đầu đen quay về hướng mà thầy Dũng đang tả. Khói thoát ra từ đầu của thằng bạn Võ Khánh Minh. Mọi nguời cười ầm lên, trong khi Minh đang uốn tay như múa bài quyền thái cực đạo, thật sự thì anh chàng Minh cố quạt với hai tay để phi tang khói thuốc lá mà hắn vừa nhả ra. Thầy Dũng tủm tỉm cười và trở lại bài Việt văn. Kể từ đó, Minh thôi tập nội công trong lớp.

Thầy Tuân bắt đầu điểm danh theo thứ tự từ vần A đi xuống và đã đến vần N. Thầy Tuân đọc:

- Trần Gia Nam !.
- Dạ có.
- Con đứng lên cho thầy hỏi chuyện nha!

Bao nhiêu cặp mắt chiếu về phía thằng bạn cùng tên với Nam. Trần Gia Nam giỏi sinh ngữ, nhưng nổi tiếng là nghịch ngợm. Một hôm trong lúc thầy đang viết bải trên bảng, Trần Gia Nam ném phấn. Thầy quay xuống và thấy tên bạn khác đang cười, thế là hôm đó Phạm Vinh Hiển bị bắt oan, nhưng Hiển đành phải chịu trận chứ không khai thủ phạm. Bị gọi trình diện bất thình lình, Gia Nam hốt hoảng không biết mình đã làm cái gì, vừa đứng dậy mà mặt mày xanh lè.

- Con viết truyện cho báo Xuân của truờng?

Con nhà họ Trần khoan tay đứng ở dãy bàn trên, ngơ ngẩn không hiểu ông thầy hỏi chuyện gì đây, nên không biết phải trả lời ra sao.

- …..

Thầy Tuân hỏi lại:
- Con có gửi bài cho báo Xuân không?
- Dạ thưa thầy không ạ!
- À, thì ra là ..., con có thể ngồi xuống. Trần Khoa Nam đâu? (Thầy Tuân đọc tiếp từ danh sách).

Nam trả lời và vội vàng đứng dậy. Nam chợt nhớ là mình có gửi bài cho báo Xuân, nhưng đâu có ngờ thầy Tuân là giáo sư chủ bút. Như đang xem một trận đấu quần-vợt, bao nhiêu cặp mắt quay xuống phía xóm nhà lá. Thầy Tuân nhắc lại câu hỏi. Nam trả lời có. Thầy Tuân khen mẫu truyện của Nam, đồng thời khuyến khích tiếp tục viết thêm vì thầy tin rằng ‘hay viết sẽ thành viết hay’. Cả buổi chiều Nam cảm thấy phấn khởi và tự hứa sẽ theo lời khuyên.

Trưa hôm sau, ngũ quỷ, Văn, Thông, Đức, Tấn, và Quốc, nhân vật trong truyện của Nam, bao Nam một chầu đậu đỏ bánh lọt và sau đó được dịp hò hét trong lớp để cổ võ đấu giá quyên tiền giúp nạn nhân bão lụt miền Trung. Thông đóng nhiều tiền nhất nên được quyển truyện “Nguyện Cầu” mà Nam có từ nhiều năm trước. Tác giả của “Nguyện Cầu”, nghề chính là lính, tên thật là Nguyễn Thượng Thọ với bút hiệu là Lê Huy Linh Vũ, cũng viết truyện phim và hy vọng hoàn thành cuốn phim cùng tựa. Nhân vật chính trong “Nguyện Cầu’ ước mơ ngày chiến tranh chấm dứt trên quê hương. Cũng như bao nhiêu học sinh cùng lứa tuổi, Nam mong hòa bình đến để bạn bè như Dương Văn Minh Đạt không phải rời mái trường thân yêu để nhập ngũ, rồi sau cùng phải hy sinh quá nhiều cho bạn bè ở lại. Đạt lớn hơn Nam một tuổi, nghĩa là Đạt già hơn bạn bè cùng lớp hai tuổi. Ngày cuối ở trường, trước khi chia tay, Đạt chỉ dặn Nam nên cố học thành tài và giúp ích cho quê hương. Nam không nói gì, buồn vì biết mình không làm gì được để giúp bạn.

Tiếng chuông báo hiệu giờ tan học vang lên khắp trường, báo hiệu được trả lại tự do hò hét, chạy nhảy, phá phách khỏi kiềm chế của thầy cô ở ngoài sân trường, đám học sinh trong đó có Nam được phép rời lớp, bắt đầu ùa ra phía cổng như đàn ong vỡ tổ. Dưới đường, những tà áo dài trắng tha thướt của bao nhiêu nữ sinh từ trường láng giềng đang bay tung tăng ngang qua cổng trường Võ Trường Toản. Nam đoán hình như có thỏa thuận của hai vị giáo sư hiệu trưởng, ‘dễ thương’ được ra về sớm hơn. Nam vừa xuống dốc, nhìn qua quán đậu đỏ bánh lọt của anh Ba Cống, thì nhận ra Bùi Việt Dũng, xóm bàn trên gần giáo sư, đã ra trước, đang dựa vào xe gắn máy, nhìn thiên hạ qua lại. Dũng nhỏ con nhưng hay gáy lớn nên năm đầu đôi khi bị dọa bởi đám bạn ở xóm nhà lá. Thấy Dũng còn lân la chưa về, Nam chọc, hỏi Dũng chịu cô bé dễ thương nào rồi. Dũng cười với đôi mắt nửa nhắm, thẹn như bị bắt quà tang làm chuyện xấu, lắc đầu chối. Nam tiếp tục phá Dũng, nửa đùa nửa thật, dọa sẽ ‘cua’ cô bé đó nếu còn cứ giấu. Dũng vẫn cười trừ hy vọng Nam sẽ tha. Biết Dũng không khai nên Nam lảng qua chuyện khác. Mấy ngày gần đây, Nam phải đợi chú tài xế Lương đón trễ hơn bình thường. Nam có dịp ở lại trễ nên vui hơn. Hai đứa đang tán dóc thì Hiển vừa dẫn xe ra khỏi cổng. Biết Hiển ngồi ở xóm trên, Nam trở lại chuyện của Dũng. Hiển phá ra cười cho là Nam dở quá. Dũng ở với bà dì từ nhỏ và được nhiều tiền phụ cấp nên hay bao đám bạn bè ở băng trên như Lê Đình Khang. Khang ít nói, cả ngày có hỏi thì may ra được trả lời không quá dăm ba chữ. Hèn chi mà Nam không biết gì. Chuyện Dũng chịu cô bé thì gẩn như cả băng trên biết lâu rồi. Mỗi chiều Dũng luôn cố ra sớm để nhìn thấy cô bé Trưng Vương. Hiển còn tả hai loại xe mà Dũng để ý :

- Thằng Dũng, nó đợi Peugeot màu trắng hoặc Jeep xanh lá cây.

Dũng lắc đầu nhìn Nam, ý đừng tin Hiển. Nam trêu Dũng, nhắc lại với Hiển là sẽ tán cô bé nếu Dũng không nói thật. Nghe Nam dọa, Hiển còn về hùa, chọc :
- Tao công nhận cô bé dễ thương, tại mày thấy trước chứ không tao cũng tán nó rồi, làm lẹ lên đi mày.
- Tao d’accord với thằng Hiển.

Dũng cười ra vẻ hài lòng. Dũng rành rẽ nên kêu cả bọn dời sâu xuống Trưng Vương, thầy Tổng Giám Thị bắt học trò về ngay và không được tụ tập ngay cổng trường. Ba đứa đứng đợi nhìn những xe chạy ngang qua cổng của nha Khảo Thí/Trung Học. Ánh nắng mặt trời đã chuyển màu. Khách hàng quen thuộc của quán đậu đỏ thưa dần. Dũng nhìn xa xuống dưới con đường cụt như thắc mắc vơí chính mình. Hai thằng bạn lại có dịp tiếp tục trêu Dũng. Nam hát bài ‘Ngày Xưa Hoàng Thị’, chế biến lời “Em tan trường về, anh không gặp nàng, ... ” Dũng bắt đầu cáu nhưng không làm gì được đám bạn quỷ xứ. Biết là sắp tối, hai thằng bạn sửa soạn nổ máy xe thì chú Lương với chiếc xe Jeep quen thuộc xuất hiện. Nam vỗ vai Dũng trước khi trèo lên xe. Ngồi trong xe, Nam không nhớ chú Lương nói lý do đến trễ. Nam muốn biết cô bé là ai mà thằng bạn mình phải ở lại để ngắm mỗi chiều. Nam chưa để ý đến cô bé nào đến khổ sở như Dũng. Mấy cô Trưng Vương mà Nam biết là đám bạn của cô em gái, vẫn đòi Nam bao ăn quà vặt trước cổng của vùng đất bất khả xâm phạm. Giang sơn của con cháu hai bà Trưng tương đối rộng hơn đất đai nhà họ Võ. Tháng trước Nam theo vài vị đàn anh đi bán báo Xuân ở những lớp Trưng Vương chiều. Không đứa bạn trong lớp biết Nam đi qua xứ láng giềng bán báo. Nam cảm thấy mình như lạc vào thiên thai khi đặt chân vào vùng đất cắm. Lần đầu tiên có dịp vào tận nhiều lớp của Trưng Vương, Nam có cảm giác không thể diễn tả trong khoảng khắc. May là không quen cô nào để tặng báo, lại là người ít tuổi nhất, Nam làm đầy đủ nhiệm vụ, cầm đủ tiền bán về nộp lại quỹ của trường.

Hôm sau, ba đứa Nam hẹn tụ tập ở cùng vị trí không xai lệch một li. Với mục đích rõ ràng, bộ ba lẹ chân ra trước. Chiếc xe trường Trưng Vương đầu tiên rời cổng. Khung cảnh náo nhịp, hàng quán hai bên đường bắt đầu có khách. Dũng thắp thỏm để ý những xe hơi chạy qua. Nam đứng cạnh Hiển, cùng nhìn về cuối con đường cụt. Một xe hơi màu trắng từ từ đi ngang trước mặt bộ ba. Hiển đánh vào tay Nam ra dấu. Ngồi đằng sau là một cô học trò với mái tóc thề và đôi mắt to, không biết đang bị ‘chiếu tướng’.
- Mày biết Hoàng Thùy Nga là ai rồi nha. Hiển công bố.

Nhìn thấy Dũng vui hẳn ra, Nam vẫn trêu :
- Dũng ơi, tao nghĩ cô bé cao hơn mày đó.

Dũng tự tin trả lời:
- Tao biết chắc là tao cao hơn Thùy Nga.
- Mày chỉ nói xạo.

Hiển can vào:
- Đừng chọc nó nữa. Để nó về nhà vui vẻ. Thôi tao dọt nha.

Có dịp ở trễ Nam bắt đầu đứng với Dũng đợi cô bé. Dũng không nói nhiều, nhưng kể có gặp Nga ở Văn Hóa Pháp và sau đó biết cô bé là dân Trưng Vương. Nam không thường xuyên đứng đợi như Dũng nhưng đủ để hiểu niềm vui nho nhỏ mỗi khi chỉ thoáng thấy bóng dáng của cô bé. Nam nói Dũng làm quen nếu có dịp học chung với Thùy Nga ở Văn Hóa Pháp. Dũng vì nhát hay vì không có cơ hội nên vẫn đứng nhìn từ xa. Ngày nào tình cờ Nam thấy Nga ở ngoài cổng trước khi vào học, gặp Dũng, Nam không quên dọa sẽ làm quen với cô bé. Dũng cười như nhiều lần trước. Vài lần Dũng nghĩ Nam muốn trọc cho vui, nhưng Dũng đã hỏi Nam có chịu Nga chưa. Nam không suy nghĩ trả lời ngay “chịu lâu rồi”. Mùa hè đến, cả lớp chọn 10A hay 10B trong những tháng sau cùng của năm lớp 9. Từ tháng 3, 1972 đánh dấu thay đổi đời sống của bạn bè. Mùa hè đỏ lửa đảo trộn cuộc sống của bạn bè trong lớp.

Sau hè, không rõ lấy tin tức từ đâu mà Dũng báo cô bé Thùy Nga đã chuyển trường. Dũng và Nam cảm thấy mất đi niềm vui đứng đợi Nga tan trường về. Buổi chiều hôm đó, sau khi được đón trễ từ trên Văn Hóa Pháp, Nam vội vàng chạy vào lớp 6th của Hội Việt Mỹ. May cho Nam là bà giáo chỉ mới mở sổ điểm danh. Đi trễ ngày đầu Nam có thể bị lọt khỏi khóa. Nhìn lên phía bà giáo, Nam nhận ra bóng dáng quen thuộc đang ngồi ờ hàng đầu. Mái tóc đen dài nổi bật trên chiếc áo dài trắng. Hình ành của mấy tháng trước trở lại trên mắt Nam. Nam muốn chắc người con gái trên dẫy đầu là cô bé Trưng Vương năm xưa. Bà giáo đọc tên, Nam hồi hộp lắng tai nghe theo dõi từng vần, nhất là đến tên Thùy Nga. Sáng hôm sau, Nam kiếm Dũng ngay. Dũng vẫn tưởng Nam phá nên không tin. Nam tức quá nói Dũng không tin thì gặp Nam chiều mai ở phòng 32 trước cây cổ thụ, từ 3 đến 4 gìờ ờ Hội Việt Mỹ. Nam nói Dũng là lớp đã đầy, nêú có ai bỏ trong tuần đầu, Nam sẽ cho Dũng biết. Dũng không hỏi Nam nhiều về Nga trong thời gian của khóa học. Nam vẫn dọa Dũng như ngày nào nhưng Nam không làm gì hết. Dũng cũng biết điều đó. Dũng rất tốt và rộng rãi với bạn bè. Ba dãy bàn trên ăn quà vặt nhiều một phần tài trợ từ Dũng. Học chung với nhau từ nhỏ, Nam rõ tông tích của Dũng. Nếu bàn về chính trị, bố của hai đứa đứng ở hai vị trí hoàn toàn trái nghịch nhau. Trong lớp Nam, đa số bạn bè coi tình bạn cao hơn chính trị, tôn giáo, giai cấp, và những thứ khác. Năm đầu tiên, bạn bè mới biết nhau nên có xích mích, nhưng từ năm thứ hai, bạn bè thân nhau hơn. Lớp của Nam bị trừ điểm hạnh kiểm cả lớp là chuyện thường. Không đứa nào khai nhau sau khi phá phách trong lớp.
Nam hưởng thầm những giây phút lãng mạn trong lớp Anh văn ở Hội Việt Mỹ. Từ đằng sau lớp, Nam ngắm đôi vai gầy guộc nhỏ “như cánh vạc bay”. Tan học về, Nam nhìn đôi mắt vô tư, ngây tròn, lung linh, rung động trong “nắng thủy tinh”. Tóc nàng hãy còn xanh cho Nam chút hồn nhiên để “ru ta ngậm ngùi”. Rồi mùa thu bay đi, gió hờn tóc thề trên vai Nga để Nam “nhìn những mùa thu đi”. “Rồi như đá ngây ngô”, Nam nghĩ ngày nào vừa tình cờ ngồi chung lớp thì sắp xa muôn trùng. Thôi đành giã từ niềm vui mong manh, chỉ mong Nga và Nam “không nhìn nhau lần cuối”. Ngày cuối của khóa học, Nam chỉ biết nhắm mắt tìm về một thoáng hương xưa và “nửa hồn thương đau”. Ngày tháng này đã ra đi để Nam còn ngồi lại với “tình xa”.

Xa nhau thật, thế là hết, Nam chẳng có dịp để gặp lại cô bé. Nghĩ tớí Nga, Nam tự hỏi biết vậy mình đừng thắc mắc là ai thì mình đâu phải vướn vào tình trạng nhớ thương. Nhưng Nam phải cám ơn Nga vì đó là nguồn cảm hứng viết truyện rồi gửi cho báo Võ Trường Toản. Câu truỵện dựa theo ước vọng và dự tính của Nam. Ước mơ hòa bình, Nam có từ khi nghe kể về chiến tranh từ thế hệ trước. Hòa bình đến trong câu truyện. Trong đó Dũng, Nga và Nam là bạn. Trong thâm tâm, Nam không biết bao giờ có dịp gặp lại cô bé. Nam vẫn muốn phá Dũng nên câu truyện phải có vẻ bi thương. Dũng không ngờ Nam có thể tàn nhẫn như vậy. Ngày báo Xuân phát hành, gặp Nam ở hành lang, Dũng trách :
- Mày ác quá ! Có khùng chưa mày ?
- Cái gì ?
- Tao đọc truyện của mày rồi.
- Ồ. Cuối cùng người trong mộng mất đi, thì công bằng cho tao và mày phải không ?
- Công bằng cái cán búa ! Tao mong Thùy Nga kêu chú tài cho mày một trận nát xương.
- Tao cũng mong vậy. Mày phải làm bộ nhào vô can để có dịp làm quen Nga, d’accord.
- Mày hết thuốc chữa !

Nam biết Dũng bực nên rủ :
- Muốn đi bán báo với tụi tao không ? Tao hẹn thằng Hoàng ở phòng Giám học.
- Mày tính đi trường nào ?
- Tao đoán mấy đám đàn anh đã xí Trưng Vương. Bắt buộc là mấy trường xa, chết, tao phải đi mượn cái Honda của thằng em họ. Nếu muốn đi, gặp tao ở phòng thầy Cẩm.

Nam bắt đầu khóa học mớí ở trung tâm Văn Hóa Pháp. Như thường lệ, chú Lương tài xế thả Nam ở góc nhà thương Grall. Thả bộ xuống con dốc, Nam nhận ra một chiếc xe Jeep màu xanh quen thuộc. Tim Nam đập mạnh hơn một cách kỳ lạ, một cảm giác Nam chưa bao giờ có. Nam không ngờ, nhưng cũng nhớ được số xe. Biết đâu mình lại học chung lớp với Nga, Nam cầu xin. Tan lớp ra, Nam phải qua Hội Việt Mỹ ngay nên không kịp tìm cô bé. Tối về nhà, Nam lấy ngay quyển báo Xuân và ghi mấy giòng xuống trang báo để đem tặng Nga. Cả ngày hôm sau, Nam như một xác khô không hồn, đầu óc để ở Văn Hóa Pháp, mong một ngày qua nhanh hơn. Chiều đến, Nam mừng khi lại thấy chiếc xe quen thuộc. Nam vội vàng trao quyển báo Xuân và nhờ ông tài xế nói là Nam trả lại quyển sách đã mượn của Nga. Ý nghĩ bỏ học đứng đợi Nga về làm Nam do dự và áy náy. Nam phân vân một lúc. Sau cùng Nam không muốn hối hận với chính mình về sau nếu thất bại việc học.


**********************************************************************

Nga tình cờ gặp lại Phượng, cô bạn Nguyễn Bá Tòng học chung ở khóa trước ở trên hành lang của Văn Hóa Pháp. Phượng ghi danh học giờ sau nên đến lúc phải vào lớp nhưng hai đứa có đủ thì giờ hỏi chuyện nhau trước khi Nga ra cổng trước đợi chú Long. Từ ngày vào trung học, Nga được chú Long đưa đi học, đón về nhà mỗi ngày rất là đúng giờ. Nga vừa vào trong xe thì chú Long trao cho một quyển sách và nói:
- Lúc nãy có một cậu học sinh nhờ chú đưa trả quyển sách mượn của Nga.

Nga ngạc nhiên và nhìn thoáng qua tờ bìa màu với hàng chữ ĐÔI MƯƠI Võ Trường Toản, Xuân Quí Sửu ’73. Nga nghĩ ngay đến ngôi trường của con trai bên cạnh Trưng Vương mà mình theo học mấy năm trước. Vội vàng Nga nhận lấy tờ báo Xuân và cất ngay vào cặp. Nga thắc mắc mình không có báo Xuân của Võ Trường Toản mà cho ai mượn để trả. Vừa về đến nhà, Nga vội giấu kỹ cái cặp, vì chỉ sợ nhỡ ai trong nhà thấy quyển báo thì bị mắng ngay. Bố mẹ Nga rất khó, không chấp nhận chuyện con gái và con trai quen nhau ở trường. Suốt buổi tối Nga thắc mắc ai cho mình báo.

Sáng hôm sau ở trường, hai cô bạn, Vi và Ngọc Sương đang tán gẫu khi Nga ngồi vào bàn. Vi vừa dứt câu chuyện với Ngọc Sương quay qua hỏi Nga:
- Chị này, cho tôi mượn cái khăn lau bụi nha, bữa nay tôi quên mang theo.

Vừa nói, Vi tự tiện mở tung cặp Nga ra, kiếm miếng vải trắng nhỏ. Vi nhìn thấy quyển báo với hàng chữ ĐÔI MƯƠI và Võ Trường Toản thật lớn. Như bị thỏi nam châm hút vào trong cặp, Vi kinh ngạc, hét lớn lên :
- Ủa, báo Xuân Võ Trường Toản !

Nga hốt hoảng chợt nhớ ra mình còn giữ quyển báo Xuân nhận được từ ai đó trong cặp. Nga vội vàng cố đẩy quyển báo trở lại, nhưng Vi đã nhanh tay giữ chặt lấy, lấy ra và đưa lên cao cho cả lớp xem, rồi kêu ầm :
- Gia Long phải ủng hộ Petrus Ký, chớ ai lại đi mua báo Võ Trường Toản.
- Nga đâu có mua. Nga không biết ai đưa cho, thật sự là như vậy.
- Ai cho mà chị không biết ?. (Sương tra khào.)

Nga ngồi thừ ra không biết cách nào để giải thích cho mấy đứa bạn. Vi mở quyển báo, cùng Ngọc Sương chui đầu vào những trang thơ rồi tới trang truyện ngắn. Hai đứa lật tới lật lui, không khác gì đang kiếm bài giải trong sách toán lý hóa. Cả hai cùng vui mừng, Vi trịnh trọng đọc lớn cho cả lớp:
- Đây rồi, để tôi đọc, ‘riêng tặng H.T.N. ký tên T.K.N.’, và bài có tựa là ‘Một Tà Áo Trắng‘. Rõ như thế này mà chị này còn giấu.

Mấy cô bạn la lên :
- Ai là TKN ?

Nga lại bối rối hơn, vì tình ngay mà lý gian :
- Nga không biết người đó là ai, thật mà.
- Tang chứng rành rành mà chị vẫn còn chối. Sương tiếp tục tra khảo.
- Chiều hôm qua, chú Long đưa cho Nga nói là ông nào đó gửi trả lại quyển sách mượn của Nga, rồi để lại quyển báo này cho chú. Về nhà Nga giấu trong cặp từ hôm quá đến giờ.

Ngọc Sương hơi tin lời Nga khai, nên bắt đầu lên vai dạy đời :
- Để Sương nói cho mà nghe, tại sao Nga vừa ngu lại vừa đần. Sương phải bắt đầu dạy cho Nga lớp ‘vỡ lòng Romance’.

Vi bắt chước Sương :
- Chị này còn khờ quá, kể từ bây giờ trở đi bà Sương với tôi sẽ làm cố vấn cho chị về môn đặc biệt này.

Cả lớp về hùa với Vi và đồng ý chuyện đó. Nga chỉ muốn chui xuống đất trốn đám bạn.

************************************************************************

Hai tuần trôi qua, đi xuống con dốc thân thuộc Nam thấy chiếc xe Jeep vài lần. Nam không hiểu chính mình tại Nam cố tránh mặt bác tài xế. Nam hy vọng bác tài không bị rắc rối khi trao quyển báo. Nam tưởng tượng đến khuôn mặt Nga khi nhận quyển báo Xuân. Nam biết Nga thắc mắc ai là tác giả của câu truyện và người đó phải biết về Nga khi còn ở Trưng Vương. Nga sẽ cắn đôi môi mộng đỏ vào nhau như thách thức chuyện đổi một mẫu tự trong tên cô bé. Nga sẽ nhíu cặp lông mày không vừa ý về đoạn cuối của truyện.

Buổi chiều ở Văn Hóa Pháp, ông thầy giáo người Pháp bắt đầu giảng bài văn phạm sau khi điểm danh. Nam chăm chú nghe và ghi bài thì tiếng cửa mở vang lên. Phượng, cô học trò cùng lớp bước vào trước, nói :
- Bonsoir, nous sommes désolées de vous avoir dérangé (chúng tôi xin lỗi đã làm phiền)

Ông giáo quay qua chào :
- Bonsoir Phượng, et ..., comment allez vous deux? (Chào Phượng, và …, cà hai khỏe không ?)

Nam giật mình không tin, nghĩ mình đang nằm mơ. Đứng ngay cửa Nga vui vẻ nói chuyện với ông giáo. Qua mẫu đối thoại Nam khám phá Nga muốn chuyển sang lớp Nam từ lớp của giờ trước. Ông giáo hiền của lớp Nam đồng ý vì cũng biết Nga là cô học trò giỏi trong lớp trước mà ông dạy. Nam làm bộ như không chú ý khi cả hai đi ngang chỗ Nam. Nam có cảm giác là Phượng vớí Nga nhìn phản ứng của Nam. Phượng và Nga ngồi xuống ờ dẫy bàn trống sau lưng Nam. Nam vui thầm vì có Nga học chung lớp, nhưng lại hoang mang không rõ Nga tình cờ hay cố ý với Phượng. Cả buổi đầu óc Nam quay cuồn với những câu hỏi lẩm cẩm. Nam lo là Nga đã biết, trái ngược lại mong muốn được ẩn danh của Nam. Hay đây là dịp để Nam làm quen cô bé. ‘Không được mình đã quyết định, thà như vầy còn hơn’. Làm sao bây giờ, Nam tự hỏi. Chả làm gì hết, Nam nghĩ thầm. Không hiểu có sự ngẫu nhiên nào mà đây là lần thứ hai Nam bị cô học trò chung lớp muốn biết tông tích. Mấy khóa trước, có cô bạn chung lớp cũng dò hỏi địa chỉ và những chi tiết khác của Nam qua một cậu bé học sinh nhỏ tuổí. Cậu bé không ngờ Nam hỏi vặn lại một lúc tại sao muốn có những chi tiết này, sau cùng thì cậu bé thú thật là chị Mai nhờ hỏi hộ. Nam phải nói cậu bé nếu chị Mai cần thì hỏi thẳng Nam.
Trong lớp khi có bàn luận Nam có dịp nói chuyện tay đôi với Nga bằng Pháp văn. Nam cố nhìn vào đôi mắt ngây tròn của Nga như văn chương tả là cửa sổ của linh hồn. Nam còn quá ngây thơ để biết Nga đang nghĩ gì. Nam chỉ biết Nga lưu loát hơn Nam về sinh ngữ nhất là trong điệu nói và ngữ vựng. Nam chỉ biết vài lần Nga bắt gặp cái nhìn đắm đuối, mê man, khờ dại khi Nam lén ngắm Nga thơ trẻ trong chiếc áo dài trắng. Nam chỉ đoán Nga cũng yêu kiều với áo dài màu. Nam chỉ biết Phượng dò xét hành vi của Nam. Nam chỉ biết đôi khi Phượng và Nga xì xào với nhau ở bàn dưới.
Những tuần lễ có Nga, Nam dè dặt nhưng vẫn rung động như tháng ngày ở Hội Việt Mỹ. Không như lần trước, Nam và Nga ngồi gần nhau hơn. Nam mừng thầm, cứ học chung với nhau chỉ thêm một lớp nữa, Nam và Nga sẽ ngồi cạnh nhau. Nam được nhìn Nga gần hơn và giây phút thần tiên là đợi Nga vào lớp. Nam cố che dấu bao nhiêu vui mừng trên mặt, nhưng tim Nam thì đập mạnh hơn điệu trống a-go-go mỗi lần Nga bước xuống bàn sau. Ánh mắt linh hoạt của Nga thu hút Nam mỗi ngày mỗi nhiều. Nam có cảm tưởng tiếng chim họa mi mỗi khi Nga đọc bài. Nam nhìn Nga đùa với Phượng và được nghe giọng nói truyền cảm, dễ thương, được thấy nụ cười trên đôi môi xinh xinh. Nam nhớ đến tác phẩm “Hồn Bướm Mơ Tiên” của Khái Hưng. Nam mơ được là Ngọc và như vậy Nga sẽ là Lan. Nhưng Ngọc có diễm phúc là mỗi khi rảnh thì có thể ghé về chùa Long Giáng thăm Lan. Còn Nam sau tuần cuối có Nga ở trường, là hết có dịp gặp lại cô bé vì Nam không còn một lựa chọn nào khác. Từ tuần lễ đầu cho tới ngày cuối Nam đắn đo có nên nhận mình là người đưa Nga quyển báo Xuân. Nam không biết còn hoàn cảnh nào khác để Nam và Nga chia xẻ cảm nghĩ về câu truyện. Nam cầu xin như mọi lần trước để có dịp gặp lại hay ngồi chung lớp với Nga.

Năm 1974, Nam nghe tin Dưong Văn Minh Đạt tử trận. Nhớ lời dặn dò, Nam cố gắng học hơn để linh hồn của Đạt vui, biết rằng sự hy sinh có ý nghĩa. Sau nhiều tháng cắm đầu vào sách vở, Nam đỗ tú tài hai. Băt đầu từ 11-1974, Nam từ giã gia đình để đến vùng đất xa vạn dặm, để hy vọng ngày về mang theo hiểu biết phụ giúp bố mẹ, xây dựng quê hương và từ từ nếu định mệnh cho Nam gặp lại cô bé áo trắng ngày xưa. Tháng tư năm 1975, Nam chứng kiến trên màn ảnh truyền hình Hoa Kỳ cảnh chia ly, phá hủy tàn bạo của chiến tranh trên quê hương. Vài tuần sau, ký giả của tờ báo và đài truyền hình địa phương đến trường đại học phỏng vấn. Nam thiếu ngủ sau nhiều đêm lo lắng, đấu óc Nam hướng về Sàigòn, lo cho sự yên ổn của gia đình và những người thân, không nhớ phóng viên hỏi mình những gì. Nam và một số sinh viên Việt trong trường ra văn phòng di trú làm giấy tờ bảo lãnh gia đình mặc dầu biết rằng quá trễ, và không hợp lệ vì Nam chỉ có Student Visa. Tháng năm của 1975, Nam như điên khùng vừa lo thi vừa liên lạc mọi nơi kiếm tin tức của gia đình. Ngày 13 tháng 5, Nam nhận được điện thoại từ hội Hồng Thập Tự báo tin là gia đình Nam đang ở trại tị nạn. Nam vui trong lòng và cơn lo dịu đi một phần. Nghĩ đến Nga, Nam sợ cho gia đình của cô bé, nhưng Nam không lo mấy cho Dũng vì biết bố Dũng giữ chức vụ rất cao trong chánh phủ của mặt trận giải phóng. Không có địa chỉ của Nga ở Sàigòn, Nam biết muốn nhờ các hội đoàn kiếm tin tức cũng vô ích. Nam đành bó tay cho vận mệnh, cầu xin an lành đến với gia đình của Nga. Từ đó, cơn sóng ngầm của đời sống vật chất cuốn Nam đi qua bao nhiêu thăng trầm nhưng trong Nam hình ảnh duyên dáng, đôi mắt thu hút và giọng nói dễ thương của cô bé Trưng Vương …còn mãi mãi để nhớ, để …

Ai biết thương nhớ bao giờ nguôi
Lạnh lùng trong cánh lá khô nhẹ rơi
Tìm dư âm cũ nhớ nhau mà thôi
Đêm đêm dõi bóng một người
Tôi đi tìm thuở xa xôi

Tiếng xưa còn đó,
Gió trăng còn đó,
Thấy đâu người xưa.
(trích từ ‘Một Thuở Yêu Đàn’ của Hoàng Trọng)

‘Không Nhìn Nhau Lần Cuối’, nhạc và lời của Lê Uyên và Phưong
‘Ngày Xưa Hoàng Thị’ nhạc Phạm Duy, lời Phạm Thiên Thư
‘Nửa Hồn Thương Đau’, nhạc và lời Phạm Đình Chương
‘Như Cánh Vạc Bay’,
‘Nắng Thủy Tinh’,
‘Ru ta ngậm ngùi’, và ‘Tình Xa’, nhạc và lời Trịnh Công Sơn


Anh Áo Trắng
Cô Bé Áo Trắng
Anh Áo Trắng
2010-09-14
… 25 năm
Anh Áo Trắng
2011-07-19
Mối Tình
Anh Áo Trắng
2011-04-22
Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75
Đọc lại những Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75 do các anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) và Lê Minh Chánh (68-75) thu thập:


Đọc bài khảo cứu dưới đây của anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) về chữ Quốc Ngữ trong giai đoạn phôi thai:
Đọc Đăng Cổ Tùng Báo
Hình Kỷ Yếu VTT 1971
Tập Kỷ Yếu Trung học Võ Trường Toản, kỷ niệm 15 năm hoạt động 1956-1971. Gồm 42 trang, ấn hành 3000 bản, in xong ngày 20-5-1971 tại nhà in riêng Kim Studio.
>> Xem Kỷ Yếu
Thông tin
Các bạn đã từng viết thơ văn, làm nhạc hay vẽ tranh v.v... xin đóng góp trên trang votruongtoan.org.
Cám ơn các bạn.
Nguyệt San VTT (71-75)
Đọc lại Nguyệt San Võ Trường Toản phát hành đầu tiên từ tháng 11, năm 1971 cho đến tháng 4 năm 1975 do Nguyễn Ngọc Long (68-75) sưu tầm.> Đọc Nguyệt San

Website: http://www.votruongtoan.org
Email: admin@votruongtoan.org