Hiện đang có 1 người (0 thành viên). Số lần viếng :  
 Trang Chính
 Tin Tức
 Thành Viên
 Hình Ảnh
 Phim
 Thư Tín
 Thơ
 Bài Viết
 Đào Từ (66-73)
 ACVTT
 Anh Áo Trắng
 Áo Trắng Trưng Vương
 Bích Huyền
 Bùi Tuấn Dương (63-70)
 Cố GS Nguyễn Đức Hiển
 Chris Scanlan
 Chu Phan
 GS Bùi Viện
 GS Khưu Thị Ngọc Sang
 GS Lê Đức Cửu
 GS Nguyễn Thanh Thu
 GS Nguyễn Văn Phú - Nguyên Hiệu Trưởng Tư Thục Hưng 
 GS Phạm Cao Dương
 GS Trần Thị Thanh Tâm
 Hà Chí Dzũng
 Hà Quân
 Hình Ảnh Vui
 Hoàng Bách Việt
 Hoàng D. Mạnh (61-68)
 Hoàng văn Trung
 Huỳnh Minh Tú
 Khôi An
 Lauren Hilgers/ Trần Ngọc Cư
 Lê Khánh Điền
 Lê Văn Thài (58-65)
 Mai Kim Quang
 Nghiêm Xuân Cường
 Nghiêm Xuân Trang
 Nguyễn - Đông A
 Nguyễn Đông Thức
 Nguyễn Kỳ Phong
 Nguyễn Ngọc Long
 Nguyễn Như Sơn (66-73)
 Nguyễn Sao Miên
 Nguyễn Thiên Ân (57-64)
 Nguyễn Trung Anh
 Nguyễn Tuấn Khanh
 Nguyễn Văn Liên
 Nguyễn Xuân Dục
 Nguyễn Tuấn Khoa (71-78)
 Như Không
 NTTV
 Phạm Anh Dũng
 Phạm Văn Nam
 Phạm Văn Phú
 Quán Văn VTT - Mục Lục Tổng Quát
 Sưu Tầm
 Trương Ngọc Thanh (67-74)
 Trần Đình Anh
 Trần Đông Bắc
 Trần Văn Hiển
 Trần Thu Dung
 Trang Thanh Trúc
 Việt Hải - Los Angeles
 Viên Linh
 Nhạc
 Giới Thiệu VTT
 Hỏi Đáp
 Thể Thao - Giải Trí
 Báo Chí
 Trang Liên Kết
 Quán Hẹn (Cần Log In)
 Nhắn Tin-Message
 Log out
 Y - Khoa Học - Kỹ Thuật
 Ðại Hội - Reunions
Disclaimer
1) Ý kiến đóng góp của quí bạn không phải là quan điểm của www.votruongtoan.org và cũng không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của www.votruongtoan.org. Chúng tôi tôn trọng ý kiến khác biệt của quí bạn, nhưng không chịu trách nhiệm dưới bất cứ hình thức nào và nội dung của những ý kiến này. Votruongtoan.org không bảo đảm mọi ý kiến đóng góp đều được đăng và cũng giành quyền biên tập lại khi cần thiết. Cám ơn
 ACVTT - Một Thoáng Hương Xưa
Số lần xem: 59767

Một Thoáng Hương Xưa


(Xin lưu ý: Tên của các nhân vật cũng như địa phương đã được tác giả thay đổi để tránh sự hiểu lầm hoặc trùng hợp - ACVTT)

=== Quán Cafe ===

Vừa đẩy cửa bước vào tiệm Café Phượng đã thấy hình dung của một người đàn ông, nét mặt tựa tựa như trong những bức ảnh trên trang nhà VTT mà Phượng, cũng như Chi, đã xem kỹ nhiều lần thời gian gần đây, đeo kính mát đen, hướng về phía nàng, nét mặt đăm chiêu. Phượng bước thẳng tới người đàn ông, và tuy quả quyết là không lầm, nhưng vẫn lịch sự khẽ hỏi:

- Xin lổi, anh có phải là anh Tuấn không?

Thấy Tuấn gật đầu nhưng nét mặt thoáng vẻ ngỡ ngàng, Phượng nhanh giải thích:

- Em là Phượng, bạn TV của Chi. Chi không tiện đến hôm ni để gặp anh nhưng có nhờ Phượng đưa anh chiếc hộp này.

Phải chi có Chi ở đây để thấy được cái bộ măt thểu não thất vọng của anh chàng này nhỉ, chắc thế nào Chi cũng đổi ý, Phương nghĩ thầm trong bụng, và rồi như không để cho Tuấn có cơ hội hỏi han gì thêm, Phượng vội đặt nhẹ chiếc hộp nhỏ lên trên bàn Café bên cạnh, khẻ cất tiếng chào Tuấn, xong như vừa bước vừa chạy, ra xe đi về. Ngoành ra tới đường chính, tim Phượng mới bớt đập mạnh, mới bình tĩnh lại, rồi suy nghẫm là phút giây này đây, dẫu không có Chi ở đó, nhưng vẫn là phút giây hạnh ngộ với kỷ niệm cho Tuấn sau mấy chục năm trôi qua. Chi ơi là Chi, tau thương mày lắm mới cả gan cùng mình đi làm cái chuyện này cho mi đó, mi biết không? Phương thì thầm một mình trong xe, đạp ga chạy nhanh.

Nhìn xe Phượng đi khuất mãi rồi Tuấn mới hồi hộp nhanh mở nắp chiếc hộp nhỏ Phượng đặt trên bàn. Bên trong chiếc hộp vuông vắn, xắp chồng lên như tuổi tác của thời gian, là một xấp phong bì. Tuấn cẫn thận cầm xem từng chiếc phong bì một, mhẫm đếm có tất cả hơn ba mươi chiếc phong bì sắc màu đã nhạt phai, có nhiều phong bì đã hoen ố vàng cả một góc. Tuấn ngậm ngùi nghĩ đến người con gái vẫn thoãng ngước nhìn mình mỗi buổi tan trường đầu góc đường quen thuộc năm nào. Nhìn xấp phong bì trong tay Tuấn hiểu bao nhiêu năm qua Chi vẫn nghĩ đến mình, người con gái đã bước nhẹ đôi chân ngà qua cổng trường VTT ngày nào, vẫn đều đặn mỗi năm vào đầu mùa thu lúc tựu trường viết một tấm thiệp nhỏ cho Tuấn. Ngắm nhìn những bao thư trống trải không tên, không địa chỉ của người nhận Tuấn ước đoán được bao nhiêu chân tình Chi gói ghém trong đó cho mình, trong hơn ba mươi năm dài, thể hiện qua hơn ba mươi tấm thiệp trên tay. Tuấn goi khẽ tên Chi và thầm nói: “Chi ơi, sao Chi không cho anh gặp lại một lần, một lần cuối mà thôi? Cho đến nay anh vẫn chưa bao giờ được diễm phúc nghe lại tiếng cười trong vắt của Chi.”

Chiếc hộp của Chi đang nằm ở đây, cũng có nghĩa là cái lịch trình của xấp phong bì từ đây đã bị gián đoạn, sẽ không còn có thêm một phong bì nào nữa trong tương lai, sẽ chẳng còn cơ duyên, sẽ mãi mãi vĩnh biệt một cuộc tình. Mắt hoen cay, Tuấn nhẹ cầm xấp phong bì đặt lên mũi, hít một hơi thật chậm dài, cố gắng níu tìm lại một thoáng hương xưa.

=== Vài giờ trước đây ===

Lần này đến San Jose, khác như lần trước cách đây vài tháng và cũng không giống như bao nhiêu lần trước nữa mà Chi đã hay thường lên thăm Phượng nhiều năm qua. Lần nay, Chi đem theo người một nỗi ưu tư vời vợi. Có lẽ cũng tự hiểu rằng chuyến đến thăm này của Chi mang một ý nghĩa và mục đích khác biệt, Phượng chỉ bóp nhẹ tay Chi và hỏi cho có lệ:

- Răng, mi khỏe không?

Nhưng rồi lướt mắt nhanh quan sát, Phượng tiếp theo:

- Trông mi dạo ni có vẻ xơ xác đó hỉ.

Chi gượng đáp:

- Máy bay hôm nay hơi nhồi làm Chi cảm thấy mệt.

Trên xe, cả hai người bạn thân đều chìm lặn trong nỗi suy tư riêng của mình xuốt đoạn đường từ phi trường về nhà. Chi tựa đầu, ngã cổ qua phía tay phải giả vờ nhắm mắt ngủ, để khỏi phải tiếp chuyện với Phượng. Phượng lái xe, nhưng thỉnh thoãng vẫn nhanh lén trộm nhìn Chi, quan tâm. Dưới bầu trời ảm đạm, những tia nắng trưa hè đang ủ rũ len xuyên qua lá cành hai hàng cây thông, lót dọc trên con đường xa lộ của thung lũng hoa vàng, làm lòng Chi càng thêm u buồn. Chi nghiến răng nhắm chặt đôi mắt, cố chặn lại hai dòng lệ đang xông trào lên tự đáy con tim của mình.

Đưa Chi lên phòng xong, Phượng trở xuống nhà pha trà nóng. Chi ngồi yên như bức tượng trên mép giường, cuối đầu nhắm nghiền đôi mắt, hai bàn tay đan lại với nhau, thả hồn trong cơn mộng du, như trốn chạy cả không gian và thời gian.

Pha xong, Phương cầm hai ly trà nóng đem vào phòng. Thấy dáng thế người bạn mình bên cạnh giường, Phượng đặt trà lên cái tủ đầu giường, thở dài, rồi ngồi xuống bên cạnh, ôm vai Chi nói:

- Tau hiểu và thương mi lắm...

Câu nói đơn giản của Phượng, dù xuềnh xoàng không đáng kể, và Chi cũng đã nhiều lần nghe, nhưng hôm nay nó lại có tác hiệu mãnh liệt như một cú chớp đánh. Rồi như con đê vở bờ, Chi không thể nào cầm được nước mắt, hai dòng lệ tuôn tràn xuống đôi gò má, òa ra nức nở:

- Chi buồn quá Phượng ơi. Mấy tuần nay, Chi không ngủ được, người lúc nào cũng như trong mơ. Được gặp lại anh Tuấn là một hoài bảo, là mộng ước của Chi từ bao năm nay. Bây giờ, trong phút chốc nữa đây Chi có thể hoàn thành được cái hoài ước của mình, của hơn 30 năm mong đợi. Nhưng Chi lại không dám, không muốn, ..., do hoàn cảnh, vì định mệnh, ... Chi đã suy nghĩ chín chắn rồi, đã tìm cho mình một con đường đi, chọn cho mình một lối thoát, đã có một quyết định, và nếu Phượng thương Chi, xin Phượng làm ơn cho Chi một ân huệ, giúp dùm Chi một lần này thôi...

Trong căn nhà nhỏ, hai người bạn gái ôm nhau thì thầm, chia xẻ, tâm tình. Mãi hơn nửa tiếng sau, một người con gái đứng dậy, mở valise, và ôm ấp cẩn thận ra một cái hộp nhỏ vuông vức, hai tay run run trao lại cho người con gái kia. Chiếc đồng hồ trên tường, vần vô tư ngấu nghiến chuỗi hạt thời gian, nhất quyết tiến tới cái mục tiêu của cuộc hạnh ngộ, đã được nuôi nấng bằng bao nhiêu nhớ nhung mong chờ, mà mất hơn 30 năm mới được thành hình.

=== Vài tháng trước đây ===

Đúng như Chi phỏng đoán lúc còn ngồi trên phi cơ, vừa đi ra bãi đậu xe của phi trường là Phượng đã bắt đầu cuộc tra vấn:

- Mi có nhận ra đúng là anh chàng Tuấn của mi không?

Giọng Chi lạc đi, phần vì cái tính rụt rè cố hửu, phần vì bồi hồi khi nghĩ đến chuyện năm xưa. Biết là không tránh được cái cảnh Phượng sẽ truy nã mình ngay sau khi vừa chạm mặt, Chi miễn cưỡng trả lời cô bạn thân:

- Có thể là anh Tuấn, nhưng ...

Không đợi cho Chi dứt lời, Phượng la ầm lên như ngày nào khi cả hai vẫn còn ngồi cùng một bàn ở TV:

- U chao ơi, Tuấn là Tuấn chứ còn ai trồng khoai đất ni nữa mà mi còn chắc với lép, nhưng với nhí!

Phượng thừa thắng xông lên, la bải hải tiếp:

- Thiệt tình, tau chán mi quá, Chi ơi. Người ta đã mất công vào tận website VTT coi kỹ tên họ, điều tra lý lịch hắn cẩn thận rồi mới nói cho mi nghe để mi vô cân hình đo dáng mà cũng vẫn còn lo với sợ. Để đó cho tau coi lần ni anh chàng Tuấn của mi còn dám để mi bơ vơ đợi chờ như hồi mô nữa hay không.

Biết Phượng lo cho mình rất nhiều Chi im lặng không biết phải trả lời Phượng như thế nào. Chi yêu quý Phượng từ những ngày đầu tiên khi đặt chân vào lớp đệ thất trên lầu hai của TV và tình bạn thắm thiết gân như ruột thịt đã không hề phai nhạt sau bao nhiêu năm tháng xa cách và thăng trầm của cuộc đời. Chi đã mừng rở biết bao nhiêu khi nối lại được sự liên lạc với Phượng sau cuộc biển dâu 75. Dẫu khác tính nhau - Chi sống nhiều về nội tâm, hay trầm lặng thêm vụng về trong khi Phượng thì lại bặt thiệp khéo léo và đối với Chi luôn có vẻ khôn ngoan trước tuổi, như dân "đàn chị" vậy. Suốt hơn 25 năm qua Phượng vẫn là người bạn học thân thiết duy nhất của Chi từ thuở thơ ngây mười một, mười hai cho đến những năm cuối mơ mộng ở bậc trung học và cả bây giờ lúc đôi bạn đã yên bề gia thất cùng bước vào tuổi 40.

Ngồi cạnh Phượng trong xe, Chi hồi tưỏng đến những ngày Phượng và Chi cùng cấp sách đến trường, chia xẻ với nhau từ múi quít cho đến miếng ô mai, từng quyển truyện đến những tờ bích báo, từ những tâm sự vui buồn lớn nhỏ của tuổi thơ non cho tới những ý nghĩ thầm kín nhất của cái tuổi biết buồn, sau khi cả hai bắt đầu có những bồn chồn xao xuyến mỗi khi có một ánh mắt nào đuổi theo của ai đó ở cổng trường nam sinh láng giềng trên con đường ngập đầy tuổi xanh kỷ niệm.

Chi nhớ đến lần đầu tiên được nghe tiếng Phượng vọng lại ở đầu dây bên kia sau gần mười mấy năm bặt tin nhau và tim Chi như vỡ òa vì niềm vui không tận. Chi nhớ đến mấy hàng chữ ngắn ngủi ngày nào trong e-mail Phượng gửi kèm theo cái link của website VTT nói có rất nhiều hình của một buổi họp mặt cựu học sinh và có vài hình của một người đã từng làm Chi thao thức suốt bao nhiêu tháng năm. Suốt từ lúc ấy hầu như đầu óc Chi chẳng có lúc nào không quay cuồng với những hình ảnh ngày xưa khi Chi thấy lại anh Tuấn. Làm sao Chi có thể quên được cái khuôn mặt khôi ngô dưới ánh mắt tinh nghịch đã hay soi mói vào Chi mỗi buổi trưa tan trường? Làm sao Chi có thể nhầm lẫn được cái nét cười mĩm đóng mãi trên môi của người đã từng làm mình cuống quýt những bước chân đi? Chi nhớ đến cái giây phút mà con tim Chi ngập tràn niềm vui khi Chi biết được tên anh một buổi sáng đầu mùa thu năm Chi vừa lên lớp 10. Đặt biệt nhất là từ bao nhiêu năm qua, Chi vẫn nhớ rất rỏ đến cái khoãng thời gian hơn suốt bốn tháng liền với nổi buỗn vời vợi năm nào khi Chi tưởng như đã mất đi cái ánh mắt của anh chàng trông đợi mình ở góc Thống Nhất rẽ vào NBK . Trong thời khoảng ấy, Chi nhớ đến những buổi sáng đến trường rồi những buổi trưa tan học lòng đầy thất vọng khi mắt Chi hướng về cổng trường VTT thầm mong được thấy dáng anh Tuấn mà ngày lại ngày vẫn chẳng thấy cái bóng dáng quen thuộc ấy đâu, cả hơn 4 tháng trời. Cho tới bây giờ Chi cũng còn có vài uẩn trắc về chi tiết của sự vắng mặt đó, vẫn ẩm ức về cái giải thích mơ hồ của anh Tuấn ngày nào.

Tiếng Phượng vang vang lôi kéo Chi ra khỏi cơn mộng du:

- Chi! Mi đang mơ mộng chi rựa? Về đến nhà rồi nè.

Chi hoàn tỉnh và chỉ biết quay sang nhìn Phượng đang rẻ vào con đường nhỏ quẹo vô nhà. Phượng giúp Chi sắp xếp valise vào căn phòng nhỏ trên lầu nhà Phượng, riêng dành cho khách phương xa, có song cửa sổ nhin xuống mấy chậu lan đầy hoa treo trên giàn sau vườn mà Chi vẫn đứng ngắm mỗi lần Chi ghé thăm Phượng.

Sau buổi cơm chiều vơi gia đình Phượng, Phượng lên phòng Chi, ngồi cạnh Chi trên mép cái giường ngủ và khẽ nói:

- Chi, tau nói thiệt với mi cái ni nhưng mi đừng giận nhe.

- Chi chưa bao giờ dám giận Phượng cả, và sẽ không bao giờ.

- Tau quả quyết với mi anh chàng tau chỉ trong website đúng là Tuấn vì..., vì...

Phương ngầp ngừng giây phút rồi toạt nói:

- Vi`tau đã có liên lạc... với Tuấn bằng email rồi. Email của Tuấn có để trong website.

Chi sửng sốt quay lại nhìn Phượng, mắt mở lớn, miệng há hốc, nhưng chưa kịp thốt ra lời thì Phượng đã đưa tay lên chặn rồi nói tiếp:

- Tau đã nói không được giận rồi mà. Tau chỉ dùng một cái email tạm, dấu tên, nhưng nhắc lại một cách hơi mơ hồ chuyện cũ mà tau biết chỉ có đương sự, mi, và tau mới có đầy đủ chi tiết thôi, để xem có phải đúng là anh chàng này không. Ri là tại vì tau thương mi, biết mi chưa quên Tuấn được từ bao năm ni, nên tao muốn kiếm cho được Tuấn cho mi. Nhưng đã lỡ nói rồi thì tau sẽ nói luôn, là không những Tuấn email lại xác nhận đúng chuyện năm xưa, cung cấp đầy đủ chi tiết, tên, nhà, ngày sinh nhật mi mà còn hỏi tao là ai, có biết mi ở đâu không, sức khỏe tình cảnh mi ra sao, và xin phép được liên lạc với mi, ... và muốn gặp lại mi...

Chi bàng hoàng vì không ngờ Phượng đã có gan liên lạc với Tuấn qua website trường bạn và có thể dạn dĩ đến như thế, vui mừng được cho tin là anh Tuấn vẫn còn nghĩ đến Chi, đã bao năm mà anh vẫn nhớ mọi chi tiết và nhứt là đã không quên ngày sinh nhật của Chi, bở ngỡ vì tin tức về anh đến ồ ạt như xóng bão. Chi ngồi sững chẳng thốt ra được lời nào.

Quan sát thấy Chi không có phản ứng gì, chỉ ngồi yên cuối đầu nhìn lòng bàn tay như lắng nghe, Phượng e dè nối tiếp:

- Mi đừng lo, tau chưa có trả lời Tuấn. Răng? Mi muốn tau trả lời Tuấn ra răng?

Sau một thời gian dài trong sự im lặng. Chi thở dài:

- Phượng à, Chi biết Phượng hiểu Chi hơn ai hết và lo cho Chi rất nhiều nhưng hoàn cảnh bây giờ đâu còn là những năm tháng cũ. Hôm được e-mail của Phượng Chi đã nghĩ đến một ngày nào đó biết đâu Chi có thể có được một dịp may gặp lại anh Tuấn, nhưng không ngờ Phượng đã xếp tạo nhanh như thế. Chi... Chi...

Biết Chi đang xúc động, Phượng nhẹ đặt tay lên vuốt vai cô bạn thân. Phượng quá biết Chi vẫn còn nặng tình với hình bóng người con trai của những năm cuối trung học, vẫn tìm kiếm tin tức về Tuấn bao năm qua, nhưng có thể Chi lo sợ nhiều hơn khi biết cảnh trùng phùng không thể nào biến đổi được thực tế và hiện tại hoặc níu kéo được gì con thoi thời gian.

=== Vài chục năm trước đây ===

Sài Gòn cổ xưa được thành lập từ năm 1623, nhưng tới năm 1698, Chúa Nguyễn mới cử Thống soái Nguyễn Hữu Cảnh vào kinh lược đất phương Nam, khai sinh ra thành phố Sài Gòn. Dưới thời Pháp cai trị, Sài Gòn đã được chủ trương cho xây dựng một cách rất qui mô với tham vọng để trở thành là vị trí địa lý trung tâm của vùng Đông Nam Á, bên cạnh sông Cửu Long, thuận lợi cho giao thương. Do đó Sài Gòn không lâu sau đã trở thành một thành phố sầm uất và tráng lệ nhất Châu Á lúc bấy giờ. Hồng Kông, Băng Cốc, Thượng Hải, hay bất kỳ một đô thị nào khác của Châu Á đều thua xa về tiếng tăm và sự tráng lệ giàu có của Sài Gòn. Chính vì đó, Sài Gòn thời bấy giờ đã được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông.

Một số công trình kiến trúc mang đậm phong cách Pháp, tiêu biểu của Hòn Ngọc Viễn Đông xưa, vẫn còn giá trị đến ngày nay như Chợ Bến Thành, Nhà thờ Đức Bà, Bưu điện, Nhà Hát lớn, Thảo Cầm Viên, vân vân.

Thảo Cầm Viên, còn được đặt tên là Vườn Bách Thảo, mà dân giang hay quen gọi là Sở Thú, là nơi bảo tồn động thực vật có hàng đứng trên thế giới. Khuôn viên rộng lớn này tọa lạc ở số 2B Nguyễn Bỉnh Khiêm, trên một con đường đầy cây cao bóng mát rất thơ mộng thời bấy giờ, là nơi gia đình con cái sum họp cuối tuần, chỗ bạn bè nhóm tụm vui chơi đêm xuân, chốn địa đàng của những cặp nhân tình (trốn học?) tay trong tay thả bộ trưa hè.

Cũng nằm trong phạm vi con đường này, trước mặt Sở Thú, là hai trường trung học, một nam, một nữ, với trường nam sinh nằm cận đầu đường, gần cổng chính Sở Thú, và trường nữ sinh nằm tận cuối đường, sát cạnh Hải Quân Công Xưởng. Thiên thời địa lợi nhân hòa, cây cao bóng mát, sương mai gió thoãng, bối cảnh hữu tình, đã làm mầm mống gieo hạt cho bao nhiêu mối tình học trò được chớm nở trên con đường kỷ niệm này.

***

Tình yêu mới vừa hôm qua
Mà nay mắt trông mắt cay
Lệ nhòa tan nguồn tin yêu
Lệ nhòa trôi cơn mê đầy
Người yêu giờ xa xôi lắm
Cướp mất hương yêu
Ai khóc cho em đêm này?
Ai khóc cho em ngày mai ... ?

Người yêu khóc tình ngu si
Lệ khô đắng môi tím mi
Lệ tràn trôi tình yêu anh
Lệ tràn suy tư mang về
Người yêu gầy xanh xao quá
Đánh mất hương yêu
Em khóc cho ai đêm này?
Ai khóc cho em ngày mai ... ?

Điệp Khúc:
Thôi em về, thôi em về
Dù anh hay vô tình,
Vì em, em còn suy tư
Xa anh rồi, xa anh rồi
Còn đâu, còn đâu nữa
Tìm đâu mắt môi người yêu ...

Tình yêu sao còn suy tư
Người đi đã vui chốn xa
Người tình xa tầm tay em
Người tình xa em đi rồi
Người ơi còn thương chi nữa
Giết chết thơ ngây
Em khóc cho ai đêm này?
Ai khóc cho em ngày mai ... ?


Trên lầu 2 của dãy đệ nhị, ở cuối hành lang trong lớp 11B2, tại cái bàn bên trái cuối lớp, Tuấn ngồi bâng khuâng, một mắt lơ đãng nhìn lên phía bảng đen, chỗ Thầy đang lom khom phấn trắng trên tay giải bài hình học, một mắt chú tâm vào cái đồng hồ đeo tay của hắn, nhẫm đếm từng giây một cho đến giờ ra chơi, đầu thì đắm chìm trong phím nhạc, " Tình yêu mới vừa hôm qua, mà ..."

Tự hào là một trong những học sinh giỏi của lớp, bảng danh dự hàng tháng có đều từ lúc bắt đầu vào trung học, dạo này không biết mắc cái chứng gì, ăn nhằm phải cái chi (!!!), mà hắn không còn mấy chăm chỉ vào việc học hành, bớt thiết tha về sách vở, không còn có thể chú tâm nghe Thầy Cô giảng dạy trong lớp nữa. Hắn nhớ là từ thuở nhỏ, chơi với bạn bè cùng lứa tuổi trong xóm, hắn chúa ghét cái bọn con gái, toàn là những đứa lạ lùng không ưa nổi. Này nhé, lắm chuyện nè, ưa khóc nhè nè, thích giận hờn vu vơ nè, hay về nhà mét má mét chị nè, vân vân. Đã thế, cái đám con gái lại cứ hay xúm lại với nhau chơi mấy cái trò lẫm cẫm như búp bê, thảy đủa, nhảy dây, cò cò chẳng hạn, chứ chẳng đứa nào thèm chơi mấy cái trò chơi tụi con trai hắn đam mê như đá banh, tạt hình, câu cá, hoặc phá làng phá xóm, vân vân. Cái ghét cay ghét búa này theo hắn từ tiểu học qua trung học buổi chiều lớp 6 tới lớp 8 rồi cả khi đổi lên buổi sáng bắt đầu lớp 9 tại VTT, và hình như mãi cho đến gần đây thì phải. Hắn biết chứ, biết có cái trường nữ sinh Trưng Vương bên cạnh, với cái đám con gái áo dài trắng, mà vài năm trước đây, trưa đi chiều về, hắn vẫn thường dửng dưng phớt tỉnh, chẳng một tí bận tâm màng tới, mà nếu có chăng thì chỉ là cùng mấy thằng bạn bè trong lớp xúm lại chọc ghẹo cho đáng đời cho bỏ ghét mà thôi.

Thế nhưng, thế nhưng, ... cũng không biết là từ lúc nào hay tại vì sao, dạo này mấy cô trường làng giềng xấp xỉ tuổi hắn trông ..., không còn giống như khi xưa nữa, vẻ ngoài hình như có nhiều thay đổi, hay là tại hắn lắm trí tưởng tượng thôi cũng không biết. Dáng dấp các cô trông lạ lạ, nhìn ngộ ngộ, ... mà lại thấy hay hay. Mặt mày các cô như có vẽ xinh tươi hơn, gò má hồng hào thêm lên, môi cười giọng nói cũng khác, và nhất là trong tà áo dài trắng các cô ngắm thấy có vẽ, hhmmm, cái gì nhỉ, có vẽ thuỳ mị duyên dáng hoặc là cái gì đó hắn cũng chẳng biết diễn tả. Không những hết còn dễ ghét mà lại thấy dễ chịu hơn ... có thiếu điều ... dễ thương nữa cơ. Vì sao vậy hè, hắn ráng moi óc suy nghĩ, tại vì hắn hay là tại vì... tại vì "em"?

"Em" là một cô bé trường láng giềng, tóc demi garçon, khuôn mặt ngộ nghĩnh dễ mến, hắn tình cờ chạm mắt, khoãng 2 tuần sau khi nhập học lớp 11. Bửa đó, một ngày như mọi ngày, vừa tan trường là hắn phóc lên chiếc Honda Dame, thả chen xe xuống dốc cổng trường. Cuối dốc, hắn ngó lẹ phía tay phải xem xe trước khi rồ ga ra đường NBK thì tình cờ ngay lúc đó xe Pê Cê em cũng từ phía TV đang rà tới. Mắt chạm mắt chỉ một tíc tắc rồi xe em đi vuốt qua mặt. Thế mà hắn bổng dưng xửng người, cổ nhanh xoay liếc mắt theo em hướng về ngã ba Thống Nhất, cho đến lúc mấy thằng xe đằng sau bóp kèn mới giật mình phóng xe ra, rồi may là bóp thắng kịp chứ chút xíu nữa là đã quẹt đít thằng trước.

... (còn tiếp)


ACVTT
Mặn Đắng ©
ACVTT
2008-12-24
Mặn Đắng - tiếp theo 1
ACVTT
2008-12-01
Mặn Đắng - Ghi Bút
Admin
2008-12-20
Mặn Đắng - tiếp theo 2
ACVTT
2008-12-01
Một Thoáng Hương Xưa
ACVTT
2011-03-05
Phôi Pha - Đêm 24
ACVTT
2012-03-13
Anh Chàng Võ Trường Toản ©
ACVTT
2008-02-03
Cô Bé Trưng Vương ©
ACVTT
2007-11-01
Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75
Đọc lại những Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75 do các anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) và Lê Minh Chánh (68-75) thu thập:


Đọc bài khảo cứu dưới đây của anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) về chữ Quốc Ngữ trong giai đoạn phôi thai:
Đọc Đăng Cổ Tùng Báo
Hình Kỷ Yếu VTT 1971
Tập Kỷ Yếu Trung học Võ Trường Toản, kỷ niệm 15 năm hoạt động 1956-1971. Gồm 42 trang, ấn hành 3000 bản, in xong ngày 20-5-1971 tại nhà in riêng Kim Studio.
>> Xem Kỷ Yếu
Thông tin
Các bạn đã từng viết thơ văn, làm nhạc hay vẽ tranh v.v... xin đóng góp trên trang votruongtoan.org.
Cám ơn các bạn.
Nguyệt San VTT (71-75)
Đọc lại Nguyệt San Võ Trường Toản phát hành đầu tiên từ tháng 11, năm 1971 cho đến tháng 4 năm 1975 do Nguyễn Ngọc Long (68-75) sưu tầm.> Đọc Nguyệt San

Website: http://www.votruongtoan.org
Email: admin@votruongtoan.org