Hiện đang có 3 người (0 thành viên). Số lần viếng :  
 Trang Chính
 Tin Tức
 Thành Viên
 Hình Ảnh
 Phim
 Thư Tín
 Thơ
 Bài Viết
 Đào Từ (66-73)
 ACVTT
 Anh Áo Trắng
 Áo Trắng Trưng Vương
 Bích Huyền
 Bùi Tuấn Dương (63-70)
 Cố GS Nguyễn Đức Hiển
 Chris Scanlan
 Chu Phan
 GS Bùi Viện
 GS Khưu Thị Ngọc Sang
 GS Lê Đức Cửu
 GS Nguyễn Thanh Thu
 GS Nguyễn Văn Phú - Nguyên Hiệu Trưởng Tư Thục Hưng 
 GS Phạm Cao Dương
 GS Trần Thị Thanh Tâm
 Hà Chí Dzũng
 Hà Quân
 Hình Ảnh Vui
 Hoàng Bách Việt
 Hoàng D. Mạnh (61-68)
 Hoàng văn Trung
 Huỳnh Minh Tú
 Khôi An
 Lauren Hilgers/ Trần Ngọc Cư
 Lê Khánh Điền
 Lê Văn Thài (58-65)
 Mai Kim Quang
 Nghiêm Xuân Cường
 Nghiêm Xuân Trang
 Nguyễn - Đông A
 Nguyễn Đông Thức
 Nguyễn Kỳ Phong
 Nguyễn Ngọc Long
 Nguyễn Như Sơn (66-73)
 Nguyễn Sao Miên
 Nguyễn Thiên Ân (57-64)
 Nguyễn Trung Anh
 Nguyễn Tuấn Khanh
 Nguyễn Văn Liên
 Nguyễn Xuân Dục
 Nguyễn Tuấn Khoa (71-78)
 Như Không
 NTTV
 Phạm Anh Dũng
 Phạm Văn Nam
 Phạm Văn Phú
 Quán Văn VTT - Mục Lục Tổng Quát
 Sưu Tầm
 Trương Ngọc Thanh (67-74)
 Trần Đình Anh
 Trần Đông Bắc
 Trần Văn Hiển
 Trần Thu Dung
 Trang Thanh Trúc
 Việt Hải - Los Angeles
 Viên Linh
 Nhạc
 Giới Thiệu VTT
 Hỏi Đáp
 Thể Thao - Giải Trí
 Báo Chí
 Trang Liên Kết
 Quán Hẹn (Cần Log In)
 Nhắn Tin-Message
 Log out
 Y - Khoa Học - Kỹ Thuật
 Ðại Hội - Reunions
Disclaimer
1) Ý kiến đóng góp của quí bạn không phải là quan điểm của www.votruongtoan.org và cũng không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của www.votruongtoan.org. Chúng tôi tôn trọng ý kiến khác biệt của quí bạn, nhưng không chịu trách nhiệm dưới bất cứ hình thức nào và nội dung của những ý kiến này. Votruongtoan.org không bảo đảm mọi ý kiến đóng góp đều được đăng và cũng giành quyền biên tập lại khi cần thiết. Cám ơn
 Anh Áo Trắng - Mối Tình
Số lần xem: 42840

Mối Tình


Mặt trời lên cao trên đỉnh hai hàng cây trải dài trên con đường với đầy những quán hàng rong nhộn nhịp tiếng nói cười. Khách hàng, đa số dưới tuổi hai mươi, tụm ba tụm năm trong bộ đồng phục, vừa uống nước vừa nhìn thiên hạ qua lại. Vài chàng say sưa với điếu thuốc lá trong tay tập tễnh làm người lớn, nhả khói từng chặp, rồi nhâm nhi thưởng thức thìa cà-phê, mắt nhắm mắt mở để ra vẻ ta đây nhìn đời bằng nửa con mắt. Đối tượng của các chàng không ai ngoài những tá áo dài trắng tản bộ ngang qua hay tụ họp ăn quà với nhau dọc theo cái tường cũ kỹ, có chỗ được thay bằng kẽm gai chằng chịt chạy đến tận cuối con đường cụt. Trong lúc đó, một nhóm khác đang quan sát để biết bao nhiêu xe gắn máy của đối phương đã xâm nhập xuống khu đất hứa phía cuối đường, vùng đất tự cho là riêng của minh. Duy tính ra có khoảng bốn địch thủ dám cả gan vào vùng cấm địa. Duy quát:

- Phát, đưa tao mượn thêm cái dây xích. Còn mày chạy vào trường gọi thêm anh em.
- Ừa. Hy vọng mấy khựa trong trường dám cúp cua giờ cuối.
- Mày nói là bọn áo xanh đã tràn đầy ở dưới.

Duy chạy nhanh xuống hướng con đường cụt và trên mỗi tay một sợi xích khóa xe. Hai đứa bạn cùng lớp lót đót theo sau, mỗi tên cầm theo cái ghế xếp, dáng điệu không kém hùng hổ. Cả ba quên mất bao nhiêu cặp mắt ngây thơ, vô tư, lóng lánh của những nàng tiên đang kinh ngạc, thắc mắt tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Duy hỗn hễn phóng đến phía bốn thanh niên trong bộ quần áo màu xanh đương ngồi trên hai xe gắn máy đậu bên đường. Duy chửi rủa đe dọa, cùng lúc chàng tung chiếc xích bên tay phải về hướng hai đối thủ gần nhất. Vì bị tấn công bất ngờ, chỉ có một người kịp rút từ dưới nệm xe cái dũa sắt ra đỡ. Tiếng kim khí chạm vào nhau kêu leng keng, kèm theo những hạt lửa sáng lòe lên. Cặp kia vội vàng nổ máy xe dọt đi kịp thời, trước khi hai đệ tử của Duy nhào tới. Đối thủ thứ hai lấy ra được cái kìm sắt để đấu với Duy. Nhờ dây xích có ở tay trái, Duy xấn đến gần hơn, mong áp đảo địch thủ. Cả ba bao vây hai kẻ địch với ý định từ từ xiết chặt vòng vây. Đoán được chiến lược của Duy, tên tài xế vội nổ máy xe trước khi quá trễ. Tiếng xe máy nổ rú lên, và xe vọt tới trước. Duy và hai bạn cùng đổi hướng để cố chận xe lại. Tên tài xế nhanh tay rẽ qua phía trái suýt tí nữa tông vào cô nữ sinh đứng đợi người nhà đến đón. Duy hết hồn lấy hết sức gào thật to để báo cô học trò tránh nguy hiểm. Cô bé hốt hoảng lùi lại, đánh rơi cặp xuống đất, và mất thăng bằng lảo đảo như người say rượu. Duy chỉ sợ người con gái ngã xuống đường nên chàng dán mắt vào cô nàng, quên luôn đuổi theo địch. Cô bé lấy lại được cân bằng và như một phản ứng tự nhiên, nàng đưa tay lên ngực làm dấu. Mãi mê nhìn cô bé, Duy quên cả nguy hiểm sắp xảy đến. Tên tài xế ném luôn cái kìm về phía Duy khi hắn phóng đi. Cô bé vừa đưa hai tay lên có vẻ như muốn che mắt nhưng vẫn tò mò cố nhìn để biết chuyện gì xảy ra và đồng thời mong truyền đến Duy động tác của nàng hy vọng giúp Duy phản ứng lẹ như nàng muốn. Hai đôi mắt nhìn nhau. Tiếng gỗ và sắt va vào nhau như muốn đánh thức Duy khỏi thu hút của đôi mắt đen đẹp huyền bí xen giữa hai bàn tay búp măng. Duy hoàn toàn mất hồn dưới coup de foudre (1) đột ngột. Duy không để ý là đồng đội của chàng kịp thời đưa ghế xếp lên chặn chiếc kìm đang bay thẳng đến mặt. Bốn mắt vẫn nhìn nhau và thời gian như ngừng lại trong khoảng khắc, trong im lặng.

***


Tiếng giầy dép lạch cạch vang lên từ bên trong trường. Từng đoàn nón lá đổ tua ra từ phía cổng trường. Trời mưa nặng hột, con đường với hai hàng cây rợp bóng mát lúc này nghiêng ngã trong gió trở thành con suối đầy lá vàng. Duy lặn lội ra sớm trước giờ tan học. Đứng dưới hàng đậu đỏ bánh lọt của anh Ba Cống, Duy khoan hai tay nhỉn về phía “công viên lá vàng”, địa danh nổi tiếng qua văn chương lãng mạng của dân tộc họ Võ, trên thực tế là miếng đất bé nhỏ lúc nào cũng phủ đầy với lá vàng khô thơ mộng được tô điểm bởi gót chân ngà ngọc yêu kiều của con cháu hai vị nữ tướng anh hùng của dòng giống Lạc Hồng. Duy nhận ra cô bé. Như đã quen với tập trận, Duy nhanh chân nhào đến xe gắn máy, nổ máy để sửa soạn khởi hành. Đi đâu, Duy hoàn toàn mù tịt. Đôi mắt Duy lúc này trông không khác mắt của con ngựa ra trận mạc, chỉ biết một mục tiêu và chỉ biết tiến tới cho đến cùng, thắng bại không là vấn đề. Duy khấn trời giúp chàng thành công.

Duy cẩn thận giữ tốc độ sao cho xe chàng không quá xa mà vẫn theo kịp xe Honda dame màu đỏ đang chở cô bé. Sức mạnh nào đó khiến Duy quên cả cái lạnh của mưa gió. Duy nhận ra chàng đã qua chợ Phú Nhuận. Mưa bắt đầu ngớt hột. Duy mừng thầm hy vọng chỉ cần mươi phút là quần áo ướt sẽ khô. Suốt đoạn đường từ lúc rời trường, cô bé ngồi núp đằng sau, một tay bám chặt yên xe, tay kia giữ chặt lấy mũ. Cô bé dấu cả khuôn mặt dễ thương, ngây thơ dưới mũ. Niềm vui của Duy mấy ngày nay là được nhìn thấy đôi mắt thu hút, liêu trai của cô bé sau giờ tan trường. Duy bắt đầu ghét tất cả những gì cản chàng được ngắm đôi mắt cô bé; cái mũ thổ tả, cơn mưa mắc dịch, trận gió vô trật tự. Mái tóc dài của nàng bay tơi tả theo luồn gió rối loạn. Tiếng gió tạt vào áo mưa như ghanh đua với tiếng nước mưa bắn tung tóe từ bánh xe. Nước mưa từ hai tà aó dài trắng rỏ xuống đôi dép. Cô bé nâng bàn chân bé con lên cao mỗi lần xe chạy qua ổ gà. Duy được dịp ngắm đôi chân trắng như tuyết lộ ra một tí dưới gấu quần trắng. Vài phút sau, Duy phải giảm tốc độ để quẹo vào con đường nhỏ, rồi rẽ phải để đến căn nhà cao ba tầng. Duy liếc về chỗ cổng sắt màu xanh, nhưng tiếp tục chạy thẳng, vui trong tim vì ít nhất chàng mới biết nhà của cô bé.

***


Duy cám ơn trời đã ban ơn sau lời cầu của chàng. Cơn mưa vô duyên dai dẳng đã ngưng hẳn từ chiều hôm qua. Duy hồi hộp nhưng tự tin chạy gần đến chiếc xe Honda dame màu đỏ quen thuộc. Cô bé vẫn chưa biết Duy còn cách nàng chỉ bằng chiều dài của một xe gắn máy. Duy nhe nhẹ rồ máy để xe tiến sát hơn tí nữa. Cô bé vẫn mãi nhìn về phía trước, cho đến lúc vật gì chạm nhẹ vào chiếc dép của nàng. Cô bé giật mình, hết hồn sợ dép đã rơi xuống đường. Cô bé mừng trông thấy dép vẫn còn ở chân. Nàng nhìn quanh để xem vật gì đã đụng vào dép, và ngạc nhiên khi ngẩng lên vì đã kiếm ra lý do. Duy nói nhỏ cho cô bé đủ nghe: “Xin Lỗi” và kèm theo nụ cười trìu mến nghịch ngợm. Cô bé cười bẻn lẻn, e thẹn, và hai đôi mắt trao đổi dòng tư tưởng thầm kín của hai tâm hồn mới gặp nhau nhưng có vẻ như đã hiểu rõ nhau từ bao nhiêu thế kỷ trước. Duy vui thật nhiều nhìn vào đôi mắt cô bé, chàng mừng đón nhận nụ cười riêng tư của cô bé. Cả hai tiếp tục trao đổi nhau ánh mắt. Đoán cô bé hiểu ý, Duy tăng tốc độ, phóng xe đi trước. Đã thuộc con đường dẫn về nhà cô bé, Duy đỗ xe ở góc phố đối diện chỗ rẽ phải đi về phía nhà của cô bé, và chàng đứng đợi. Vài phút sau chiếc xe Honda dame đỏ quen thuộc hiện ra. Nhận ra Duy, cô bé tủm tỉm cười không quên len lén đưa tay vẫy nhẹ nhẹ. Duy nhìn theo cho đến khi nàng khuất bóng sau cánh cổng sắt.

***


Duy trốn ra sớm trước giờ tan học, đi vội xuống công viên lá vàng đợi cô bé, mong có dịp nói vài câu nếu người nhà chưa đón cô bé. Duy thất vọng, ngừng chân, không xa hơn chục bước, chàng nhận ra bố của cô bé đang ngồi đọc báo trên xe. Duy nghĩ mình phải đổi hướng, chàng bèn bước tréo qua bên kia đường. Đi khoảng nửa đoạn, Duy đang phân vân làm thế nào bây giờ, chàng thoáng thấy bóng dáng cô bé đi lại phía thân phụ. Tự động Duy đưa cánh tay lên cao thật nhanh rồi hạ xuống đầu làm bộ như gãi tóc. Cô bé đã nhận ra Duy, nên nàng đưa tay lên vét lại tóc nhưng khéo léo để một ngón tay lên cao. Duy trả lời cô bé bằng cách cũng lập lại ngôn ngữ kiểu chải tóc như một con két đang tập nói.

Duy nghĩ thầm, chỗ này thành góc đất cắm cây si của mình, thật ra xi-măng không biết cây có sống được không. Từ lúc dựng xe, Duy không ngừng trông về hướng cổng sắt. Duy thấp thỏm liếc xuống đồng hồ đeo tay. Hy vọng của Duy được ơn trên phúc đáp. Cánh cổng sắt mở đủ cho chiếc xe gắn máy chạy qua. Duy mừng rỡ mở máy xe và đợi thêm vài giây.

Duy chạy ngay vào chỗ gửi xe. Lúc này sắp qua giờ thứ hai của lớp chiều nên dãy xe đã dài đến tận cuối góc đường. Duy phải vội vàng khóa xe, trả tiền cho chú bé coi xe, và tiếp tục đi nhanh qua sân trước khi đến hai tòa nhà nhiều tầng của Hội Việt Mỹ (HVM) để vào hành lang của lớp học. Duy đưa mắt tìm bóng dáng của cô bé. Đi gần đến giữa đoạn đường xi-măng, cả hai nhận ra nhau. Duy lấy bình tĩnh tiến gần đến cô bé và không quên kèm theo nụ cười phá vỡ giây phút ngỡ ngàng cho buổi hẹn đầu tiên. Cô bé khẽ cúi đầu chào trả lễ. Duy mở lời:

- Anh xin lỗi… cho trưa hôm qua…
- Dạ Lan sợ hết hồn, vì anh để xe đụng nhẹ vào dép.
- Anh đùa dại quá không Dạ Lan?
- Không ạ.
- Anh hy vọng Dạ Lan không giận.
- Dạ. Ngọc Lan không giận anh. (nàng cười tủm tỉm)
- Ồ…cho anh xin lỗi… Ngọc Lan.
- Dạ, anh có thể gọi Lan cho ngắn gọn hơn.
- Vâng. Nếu Lan cho phép.
- Dạ.
- Thế Lan sắp phải vào lớp chưa?
- Dạ, sắp đến giờ rồi ạ.
- Anh theo Lan vào lớp được không?
- Dạ chắc không được ạ, vì bà giáo điểm danh kỹ lắm.
- Thôi thì anh theo Lan để biết phòng vậy.

Duy đưa Lan đến tận phòng học. Lan biết chàng đợi ở hành lang nên trước khi vào lớp, nghịch ngợm nhắc:

- Anh còn thiếu nợ Lan đó nhe.

Đi bộ dọc hành lang được một lúc, Duy tự trả lời về câu nhắc của Lan để chàng cười thầm cho cái ngây thơ của chính mình. Ngay cửa lớp sau giờ tan học, Duy mừng được dịp tiếp tục nối lại mẫu đối thoại bỏ dở, và đưa ngay cho Lan miếng nhựa hình chữ nhật hai màu có khắt chữ:

- Món nợ của anh trả cho Lan.

Lan thích thú cầm lấy nó, rồi đọc nho nhỏ. Duy bật cười vì Lan ra điều kiện là nợ trả không được đòi lại và Lan thắc mắc nhỡ sáng mai chàng có thể bị phạt hít đất ở trường. Duy bảo đảm không sao vì có thể mượn nợ để thoát hít đất. Lan đòi biết tổng cộng số nợ mà Duy đã chồng chất bao lâu nay. Lan sung sướng nghe Duy thú thật nàng là chủ nợ đầu tiên. Cả hai tản bộ ra hướng cổng sắt. Gần đến đường chính Duy hỏi:

- Lan cần anh đứng xa ra chưa?
- Dạ không cần ạ. Lan sẽ đón xe lam về nhà.
- Ủa, anh tưởng ba Lan đón?
- Dạ vì tan học giữa ngày nên Lan không nhờ bố được.
- Anh đưa Lan về vậy.
- Dạ, Lan chỉ sợ làm phiền anh.
- Đâu có gì phiền. Để anh đưa Lan về.

Ghế đá của HVM trở thành quán hẹn riêng của Lan và Duy. Cứ ba buổi chiều mỗi tuần, Duy ghé thăm Lan ở quán hẹn tư. Cả hai có được 15 phút trước khi Duy đưa Lan về gần nhà. Duy thả Lan ở đường lớn và nàng đi bộ đoạn đường còn lại hầu tránh người nhà bắt gặp. Qua bao lần hẹn hò Duy biết Lan là chị cả của năm em, và học dưới chàng một lớp. Trái ngược vớí Lan, Duy có ít trách nhiệm trong gia đình vì chàng là con trai út.

Sau ngày biết Duy, Lan bắt đầu để ý đến quán hẹn trên con đường lá vàng. Mỗi lần đi ngang qua quán, Lan nhìn vào xem mặt mũi của những phần tử thường trực tá túc. Lan thấy khói thuốc bay lẫn lộn trong thành phần có lẽ là nam sinh của trường láng giềng không đeo bảng tên. Lan còn so sánh con số nữ sinh đi ngang quán hẹn ở mỗi phía. Nàng không ngạc nhiên nhận thấy đa số chọn phía bên kia đường. Lan tưởng tượng tâm trạng của nữ sinh phải đi bộ ngang qua quán hẹn mỗi ngày: có nàng cố nhắm mắt rồi cắn môi đi như không thấy gì cả, hay có nàng nín thở nhìn thẳng rồi đi thật nhanh như ma đuổi, hay có nàng can đảm hơn sẽ lấy tối đa oxygen vào hai buồng phổi rồi hùng dũng hãnh diện là con cháu hai bà Trưng thản nhiên đường ta ta đi. Lan kể nhận xét của nàng và tò mò hỏi Duy:

- Mấy cái ông ngồi quán hẹn chắc sợ lộ tông tích nên cất hết bảng tên đi phải không anh?
- Anh nghe nói thầy tổng có ống nhòm tốt lắm và quyển sổ bìa đen, ghi rõ giờ giấc, cả luôn thành tích bất hảo.
- Lan đoán sổ đen có tên anh?
- Có thể nhưng, anh chưa bao giờ thấy tận mắt quyển sổ đen huyền thoại.
- Lan biết ít nhất một thành tích của anh. Phải chi Lan mượn được sổ bìa đen xem thêm tội của anh?
- Lan biết dạo này anh cải hóa, hiền hơn ma soeur, nên trước mặt chúa Kitô thành tích cũ được xóa bỏ.
- Anh lại châm biếm Lan nữa phải không? Ghét anh quá!
- Chúa ơi, mỗi lần như vậy Lan đẹp thêm trăm ngàn lần.
- Lan tức anh lắm… làm người ta khóc bây giờ.
- Đôi mắt em tôi như hai ngôi sao long lanh đẹp hơn hai nàng thiên thần. Úi da…

Lan lấy tay béo vào hông của Duy giữ chặt, đòi hỏi:

- Cho chừa nói năng nhảm nhí. Anh hứa với Lan từ nay ngưng trêu đạo của Lan, nếu không Lan nghỉ chơi anh luôn.

Biết Lan hờn lòng và đưa tối hậu thư, Duy năn nỉ:

- Chừa, anh chừa, anh hứa. Đau quá.

***


Công viên lá vàng vào tuần lễ cuối năm được tô điểm với màu sắc của hoa cúc, hoa đào, hoa hồng, hoa lan, hoa mai, hoa xim. Những bông hoa này tung tăng tràn ngập con đường với hai hàng cây cao như những cánh bướm bay lượn trên khu vườn bách thảo bên kia bức tường trắng. Bức tranh linh động trở nên ấm áp dưới ánh nắng chen vào màn sương mỏng phủ nhẹ trên lá cây xanh. Khung cảnh hữu tình gợi cảm được viết thành câu thơ tình tứ rồi phổ nhạc ra nhiều bài hát dành riêng cho tình yêu học trò trước ngưỡng cửa đôi mươi.

Như mỗi sáng, Duy đứng ở bên kia cửa trường trong ngóng đợi gặp Lan dù chỉ là vài giây ngắn ngủi. Những tâm hồn yêu mến vẻ đẹp thiên nhiên xếp sách vở qua một bên, quên cả lối đi vào lớp, bần thần lạc vào thiên thai, thưởng thức cảnh bồng lai, và tương lai chỉ là ẩn số hướng về hư không. Duy ngẩn ngơ nhìn Lan xinh gọn trong áo len màu tím nổi bật trên áo dài trắng thướt tha giữa rừng hoa đẹp đủ màu. Duy nghĩ đến đã đọc được ở đâu viết về vài loại hoa đẹp chỉ nở mỗi năm một lần, lúc ánh nắng đầu tiên hiện ra hay đúng nửa đêm. Duy thẫn thờ về trường vào lớp mà hồn chàng gửi ở ngưỡng cửa của tình yêu trong trắng thánh thiện.

Tiếng chuông vang ra từ trên đỉnh nóc nhà thờ báo hiệu buổi lễ đón mừng ngày ra đời cuả Đức Chúa Jesus. Những con đường dẫn đến ngôi nhà thờ của thủ đô sáng lên với hàng dẫy đèn xe gắn máy nối đuôi nhau chạy vòng quanh như hai kim đồng hồ trước cửa tòa nhà của bưu điện. Cả một rừng người đi về hướng cổng vào thánh đường. Hai cửa dẫn vào trong giáo đường được mở rộng đón chào khách thập phương không phân biệt tôn giáo. Các con chiên ngoan đạo đến sớm ngồi vào hết mấy bục ghế gỗ. Ở bên ngoài, nhiều nhóm thiếu nữ trưng diện trong bộ quần áo mới dập dìu qua lại xen lẫn các thanh niên cùng lứa tuổi hăng hái như đi hộ tống bao quanh. Quang cảnh nhổn nhịp như ngày lễ mà Duy đọc qua những truyện tả hành trình đi lễ chùa Hương. Đêm nay Lan được phép đi lễ với mấy cô bạn cùng xóm đạo nên nàng hẹn Duy đợi nhau ở khúc đưòng gần nhà thờ Đức Bà. Duy rất vui trông thấy dáng Lan xuất hiện từ xa. Duy và Lan nhanh chân bước đón nhau vì cả hai biết mất mỗi giây phút được gần nhau không lấy lại được. Nhìn Lan trong chiếc áo len màu tím Duy vẫn không cằm được xúc động. Lan bắt đầu đan áo len từ ngày hai đứa quen nhau. Duy nắm tay nàng rồi cả hai tản bộ lên xuống con đường với nhiều hàng cây nhỏ. Tay chàng mân mê nghịch những đốt tay thon dài mũm mĩm. Duy trêu Lan nhờ nàng có hai bàn tay búp măng nên đương nhiên là khéo tay. Lan đùa lại “vì Duy có đôi môi đẹp nên khéo nịnh ai đó nên đáng bị tội”, rồi nàng nắm lấy tay của Duy, cắn yêu để lại dấu vết. Duy nghịch “đáng lẽ Lan phải là tuổi Tuất, chỉ thích cắn là giỏi”. Lan nguýt người yêu rồi dựa đầu vào cánh tay chàng, yên lặng nghe bước chân hai đứa . Lan nắm tay của Duy quàng qua vai nàng, và muốn Duy dìu nàng đi thật chậm dưới bầu trời đầy sao. Cả hai ước gì thời gian ngưng hẳn hay chậm lại vì đây là đêm đầu tiên hai đứa có cho riêng nhau. Trời về đêm càng lạnh hơn, Duy ôm eo Lan kéo nàng sát vào người mình. Rừng người thưa dần. Duy đưa Lan đến ngồi dưới tượng Đức Mẹ Maria. Duy ngồi sát vào nàng, tay vẫn quàng qua vai:

- Lan đang nghĩ gì đó?
- …

Duy ngổi yên, vuốt nhẹ tóc Lan, và nhìn thấy nét long lanh trên mắt.

- Anh ơi, ôm Lan chặt hơn đi.

Duy ôm Lan chặt, không hiểu có chuyện gì. Duy cố ôm Lan chặt hơn. Lan vùi đầu nàng vào vai Duy. Duy hôn nhẹ lên mái tóc dài. Duy cảm thấy nàng run nhe nhẹ trong vòng tay mình. Duy nhìn xuống đôi mắt nàng. Duy biết Lan đang cầu nguyện. Duy ngước lên tượng rồi cúi đầu nói thầm trong yên lặng cầu xin Đức Mẹ Maria ban phúc lành cho chàng và người yêu, cho phép hai tâm hồn bé nhỏ trở thành một. Duy ngắm khuôn mặt người yêu dưới ánh đèn. Duy hôn lên đôi mắt đang nhắm. Chàng cảm thấy mặn ở môi. Lan ngước lên nhìn Duy. Hai đôi mắt nhìn nhau. Hai mái tóc chụm thành một. Hai làn da môi kiếm nhau lần đầu. Cả người Lan run lên trong vòng tay Duy.

***


Duy cố giữ thăng bằng và nghiêng phần trên của người chàng qua bên phải mong đổi hướng, tránh đụng vào xe hơi đằng trước. Lan ôm chàng chặt hơn. Chỉếc xe gắn máy đổ về một bên. Duy đạp mạnh thắng xe, đồng thời kéo chân phải qua bên trái. Cả thân xe chạm xuống đường, vẫn còn đà trượt đến lề kèm theo những tia lửa đỏ bắn tung tóe. Chiếc xe nằm yên bên lề và bánh sau tiếp tục quay. Duy nhật ra Lan nằm đè trên người chàng. Mắt Lan nhắm chặt và tay nàng vẫn giữ chặt lấy eo người yêu. Duy quên cả vết thương ở chân, đỡ lấy người Lan lên. Lan vẫn thiếp trên tay Duy. Duy sờ vào đầu người yêu, đưa mắt xem xét khắp thân thể của Lan. Đám đông bắt đầu tụ lại chung quanh hai người. Nghe tiếng động ồn ào, Lan mở mắt, lờ mờ nhận ra khuôn mặt quen thuộc. Nỗi lo của Duy bớt đi phần nào. Duy mừng nhìn người yêu, ghé xuống hỏi nàng đau ở những chỗ nào. Lan chầm chậm đưa tay chỉ Duy những vết trầy ở đầu gối. Duy nhe nhẹ sờ vào vết thương. Lan không phản ứng vì có vẻ bị shock (2). Duy cảm thấy không ổn nên ngước lên nhờ một người lạ gọi hộ taxi cấp tấp đưa Lan vào bệnh viện gần đấy.

Sau hơn ba mươi phút ngồi đợi, bác sĩ bảo Duy không phải lo vì Lan có vài vết cắt và hoàn toàn bình an, chỉ cần nghỉ ngơi để cơn shock (2) dịu hẳn. Duy cám ơn xong xin phép được thăm Lan nhưng không được vì nàng mới có thuốc an thần và đang ngủ. Biết mình cần phải nhờ người lớn giúp, Duy vội vàng lấy xe phóng đến gặp chị cả ở sở, và sắp xếp ý nghĩ trong đầu để năn nỉ chị. Sau khi nghe Duy kể, chị Vân lấy bình tĩnh hỏi lại:

- Mày chắc là cô bạn gái không sao?
- Dạ, bác sĩ đã nói vậy.
- Mày làm tao hết hồn, tai tao lùng bùng có nghe gì đâu, kể lại tao nghe.
- Em đèo Lan đi chơi chẳng may thắng gắp nên xe đâm vào lề, và Lan bị xây xẩm, ngất đi vài phút nên em hết hồn đưa Lan vào bệnh viện để khám phòng xa chứ nhỡ có chuyện gì thì lo không kịp. Lan không sao hết, chỉ bị hoảng hồn nên cảm thấy khó chịu. Họ cho Lan ngủ để dịu cơn shock. Em muốn chị vào bệnh viện hỏi thăm Lan và làm giấy tờ để Lan xuất viện.
- Vậy mày muốn tao vào nhà thương để lãnh nó ra?
- Dạ . Chị giúp em.
- Rồi còn tiền nhà thương nữa, mày tính sao?
- Chị cho em vay trước. Em lấy tiền mẹ cho hàng tháng trả chị từ từ.
- Được rồi. Tao cho mày nợ nhưng mày liệu sao nếu ba biết được chuyện này?
- Chị đừng nói ba. Ba mà biết thì chắc chắn ba khóa xe em lại rồi bắt đi học bằng xe bus. Đời em đi vào ngõ hẻm.
- Tao nghĩ ổng sẽ cạo đầu mày nữa. Đúng là cháy nhà lòi mặt chuột, hết có dấu giếm. Thôi để tao nói xếp tao biết rồi tao theo mày đến nhà thương.

***


Duy hốt hoảng đến kiếm Lan ở ngôi nhà quen thuộc những ngày sau biến cố của tháng tư. Nhìn căn nhà ngổn ngang với đồ đạc bị lục nằm ngổn ngang khắp nơi, Duy lo sợ cho tính mạng của gia đình Lan. Duy chạy đến nhà thờ mà vài lần Lan dẫn Duy đi lễ để kiếm tin tức. Một rồi vài tuần lễ trôi qua. Duy nóng lòng mong tin nên đạp xe đến ngôi nhà thở để cầu xin mỗi ngày. Cuối cùng Duy được biết gia đình Lan chạy về trú ở nhà ông bác hy vọng có phương tiện để di tản như dự định. Giờ phút chót tình hình biến chuyển quá chóng nên mọi thu xếp bị hỏng. Có được địa chỉ mới, Duy đến gặp người yêu. Lan gầy đi vì lo không biết tương lai của gia đình ra sao. Vài lần gặp sau, Duy trao cho Lan đồng hồ, và các thứ có giá trị để nàng có thể dùng nếu cần. Lan từ chối không chịu nhận cho đến lúc Duy làm bộ giận. Bố của Lan có chức vụ cỡ vừa trong chánh quyền cũ. Chánh quyền mới gọi bố Lan trình diện ở xã để ‘làm việc’. Sau nhiều lần khai thác tin tức, họ chính thức nói bố của Lan sửa soạn quần áo đủ cho một tháng để đi khóa học cải tạo chánh trị. Một tháng đi qua. Vài tháng rồi hai năm nữa trôi đi, Lan vẫn không có tin ngày về của bố nàng. Bố của Lan thay đổi trại như cơm bữa. Mỗi lần Lan nhận được thư của bố là nàng biết ông cụ lại bị đưa đi xa hơn. Lan viết xuống bao nhiêu ngày bố của nàng đã xa gia đình.

Sau hè năm 75, cả hai đứa bỏ học. Lan chật vật phụ mẹ nàng kiếm đủ cách để nuôi gia đình. Duy hứa Lan đi gặp Quốc, người bạn học chung lớp có ba làm lớn trong chánh phủ mới, để hỏi về trường hợp của bố Lan. Duy kiếm đến nhà của ba Quốc trong khu biệt thự gần con đường với nhiều hàng cây nhỏ. Qua Quốc, Duy được báo vì công viêc cũ của bố Lan, người phải đi xa ít nhất là vài năm. Được tin, mẹ của Lan không ngờ chỉ tưởng một tháng để trở thành vài năm với ngày về chưa nhất định. Đời sống càng ngày càng khó khăn với bao nhiêu vụ đổi tỉền, rồi đến chính sách đưa dân đi vùng kinh tế mới. Cùng hoàn cảnh với những gia đình khác, nhưng gia đình Lan quyết định không dời đi nơi khác. Duy cố gắng nhưng trong tay không bằng cấp, không nghề nghiệp nên nuôi thân mình đã khó, không có dư để giúp Lan. Duy bán luôn xe gắn máy lấy tiền và đem giúp Lan mỗi lần có dịp gặp nhau. Lan luôn luôn từ chối nhận và Duy phải nói thôi để nàng mượn đỡ rồi sau này khá có dư, sẽ trả lại sau. Lan hứa sẽ trả Duy và rồi không cầm được nước mắt Lan ôm người yêu khóc thút thít, than cho số phận. Duy chỉ biết vỗ về an ủi Lan mặc dù trong lòng chàng cũng buồn cho tương lai vì biết chẳng mong thấy một tí tia ánh sáng của hy vọng.

Chị Vân vào nói Duy là Lan đến kiếm chàng có chuyện khẩn cấp. Duy chạy ra ngạc nhiên nhìn Lan với cái sac (3), đôi mắt ẫm nước mắt. Duy hết hồn tưởng chuyện gì xảy ra cho người thân của nàng, nhưng đoán:

- Có chuyện gì không yên cho ai vậy Lan? Hay em và mẹ cãi nhau?
- Mẹ em đay nghiến em cả ngảy vể chuyện ông Ban. Em hết chịu nổi.

Duy không biết phải hỏi tiếp làm sao để tránh làm Lan thêm bực bội. Nàng đã kể Duy chuyện này vài tuần trước. Duy lo lắng tìm cách giải quyết và biết những ý nghĩ hay quyết định của chàng không thay đổi vấn đề phức tạp. Duy biết chàng không làm gì được nhiều. Ông Ban là người cùng làng đạo ngày xưa, bây giờ có chức vị trong chánh quyền mới đang giúp đỡ gia đình Lan. Ông muốn hỏi vợ cho con trai của ông. Lan phản đối ý mẹ nhiều lần và vẫn chưa chịu gặp người con ông Ban. Sau khi cãi nhau với mẹ, Lan xếp quần áo vào sac (3) với ý định bỏ nhà sang nhà Duy. Duy không ngờ Lan có ý nghĩ và hành động táo bạo. Duy cầm lấy túi quần áo trên tay Lan, để qua một bên, lấy tay lên nhẹ nhẹ lau bớt nước mắt dàn dụa trên mặt , hôn lên má nàng, ôm Lan, xoa lưng nàng, nói nhỏ mong nàng thôi khóc.

- Em không biết phải làm gì nữa. (Lan than thở)
- Lan biết anh yêu em. Em biết anh muốn em làm vợ anh. Anh biết em hiểu hoàn cảnh hiện tại. Nếu mẹ em cho phép hai đứa mình thành vợ chồng thì anh cưới em ngay.

Lan gật đầu:

- Em hiểu nhưng bây giờ mẹ em cứ thúc em chuyện con ông Ban chứ mẹ đâu cho em chờ anh hay đồng ý chuyện của mình.
- Anh biết. Lan hứa với anh là em không làm gì điên khùng thiếu suy nghĩ.
- Anh ơi, em khổ quá.

Duy kéo Lan vào người, ngồi xuống ghế, tiếp tục an ủi nàng. Lan nhắm mắt nhưng nước mắt trào ra, ướt vai áo Duy. Cả hai ngồi ôm nhau thật lâu. Chốc chốc Lan lại khóc sụt sùi. Duy để người yêu tiếp tục khóc cho nguôi nỗi buồn. Duy nhìn xuống mắt nàng. Hôn lên đôi mắt sâu vì mất ngủ nhiều đêm, chàng ôm lấy Lan chặt hơn. Duy nói nhỏ trong đầu “yêu Lan, anh mong có Lan cạnh anh mãi mãi”. Duy nghĩ lại thời gian hai đứa mới quen nhau, những kỷ niệm vui buồn như cuộn phim đang chiếu lên trên đôi mắt ướt át của Lan. Duy tự than, tự trách với những câu hỏi “phải chi” và “nếu”. Nếu chàng không gặp Lan thì chàng đã không làm Lan khổ. Phải chi nàng không yêu Duy thì nàng đã không thất vọng và buồn phiền. Duy miên man tưởng tượng cảnh hai đứa trốn gia đình đi xa sống với nhau. Chàng do dự với ý tưởng, như vậy Lan phải hy sinh quá nhiều, vì vừa phải xa gia đình và vừa không giúp gì cho gia đình nàng. Duy biết rồi trong tương lai nàng cắn rứt với chính nàng, mặc dù ở hoàn cảnh này Lan không chần chừ e ngại để bỏ nhà đi xa với chàng. Cái vòng luẩn quẩn của câu hỏi phải chi không giúp Duy gì hơn. Duy phân vân với chính mình, không biết nên làm gì.

Lan cảm thấy hơi ấm ở ngưởi Duy truyền qua người nàng. Lan nghe tiếng tim của Duy đập lúc chậm, lúc nhanh. Lan nghĩ những chủ nhật nàng đi lễ với Duy. Lan biết mẹ nàng không chấp nhận Duy vì là người ngoại đạo. Lan cầu xin nhiều lần và hy vọng thời gian sẽ giúp hai đứa được mẹ đồng ý hôn nhân. Nàng biết Duy cũng khổ tâm lo lắng sức khoẻ của Lan và tài chính của gia đình nàng. Lan biết Duy yêu nàng tha thiết, nồng nàn. Lan biết Duy sẵn sàng hy sinh tất cả để thấy nàng có hạnh phúc. Nàng bắt đầu cảm thấy hối hận đã làm mẹ và người yêu lo lắng. Lan lau nước mắt, ngước lên nhìn vào mắt Duy:

- Em yêu anh.

Lan lấy tay tháo sợi dây đeo ở cổ có tượng chúa Kitô. Dây nữ trang mà Lan đeo từ ngày còn rất bé và chưa bao giờ rời cổ nàng. Lan cố ngồi cao lên để quàng sợi dây qua cổ Duy, run run móc lại với nhau, vì xúc động nàng chưa gắn được. Duy phụ người yêu đeo vào cổ mình và không ngăn được nước mắt chảng chảy xuống gò má. Cả hai ngồi ôm nhau cho đến lúc Lan muốn nằm xuống ghế để nghỉ. Sau khi để Lan ngủ trên ghế, Duy gặp chị Vân cầu cứu:

- Khi nào Lan khỏe, chị đưa Lan về nhà hộ em.
- Tụi bây lộn xộn quá. Mà mày hứa hẹn gì với nó?
- Tụi em yêu thương nhau thì chuyện thành vợ chồng là đương nhiên, cần gì hứa với hẹn.
- Ôi, yêu với thương, hai cô cậu chỉ làm khổ nhau. Mà sao mày không đưa nó về, mà lại nhờ tao?
- Em chỉ sợ em sẽ đổi ý thì tụi em bỏ nhà đi luôn. Chị có muốn vậy không?
- Mày thật quá trời. Được rồi để đó tao đưa Lan về nhà.

Duy trở lại ghế, ngồi ngắm người yêu ngủ. Duy nắm chặt sợi dây chuyền, cúi xuống hôn lên tóc Lan, nói khẽ:

- Lan ơi, anh biết em mãi mãi ở bên anh.



Anh Aó Trắng

Tặng N.N.L và V.L.N.

(1) Coup de foudre: tiếng sét ái tình
(2) Shock : Náo động tinh thần
(3) Sac: túi xách tay nhỏ


Anh Áo Trắng
Cô Bé Áo Trắng
Anh Áo Trắng
2010-09-14
… 25 năm
Anh Áo Trắng
2011-07-19
Mối Tình
Anh Áo Trắng
2011-04-22
Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75
Đọc lại những Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75 do các anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) và Lê Minh Chánh (68-75) thu thập:


Đọc bài khảo cứu dưới đây của anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) về chữ Quốc Ngữ trong giai đoạn phôi thai:
Đọc Đăng Cổ Tùng Báo
Hình Kỷ Yếu VTT 1971
Tập Kỷ Yếu Trung học Võ Trường Toản, kỷ niệm 15 năm hoạt động 1956-1971. Gồm 42 trang, ấn hành 3000 bản, in xong ngày 20-5-1971 tại nhà in riêng Kim Studio.
>> Xem Kỷ Yếu
Thông tin
Các bạn đã từng viết thơ văn, làm nhạc hay vẽ tranh v.v... xin đóng góp trên trang votruongtoan.org.
Cám ơn các bạn.
Nguyệt San VTT (71-75)
Đọc lại Nguyệt San Võ Trường Toản phát hành đầu tiên từ tháng 11, năm 1971 cho đến tháng 4 năm 1975 do Nguyễn Ngọc Long (68-75) sưu tầm.> Đọc Nguyệt San

Website: http://www.votruongtoan.org
Email: admin@votruongtoan.org