Hiện đang có 3 người (0 thành viên). Số lần viếng : 143768 
 Trang Chính
 Tin Tức
 Thành Viên
 H́nh Ảnh
 Phim
 Thư Tín
 Thơ
 Bài Viết
 Đào Từ (66-73)
 ACVTT
 Anh Áo Trắng
 Áo Trắng Trưng Vương
 Bích Huyền
 Bùi Tuấn Dương (63-70)
 Cố GS Nguyễn Đức Hiển
 Chris Scanlan
 Chu Phan
 GS Bùi Viện
 GS Khưu Thị Ngọc Sang
 GS Lê Đức Cửu
 GS Nguyễn Thanh Thu
 GS Nguyễn Văn Phú - Nguyên Hiệu Trưởng Tư Thục Hưng 
 GS Phạm Cao Dương
 GS Trần Thị Thanh Tâm
 Hà Chí Dzũng
 Hà Quân
 H́nh Ảnh Vui
 Hoàng Bách Việt
 Hoàng D. Mạnh (61-68)
 Hoàng văn Trung
 Huỳnh Minh Tú
 Khôi An
 Lauren Hilgers/ Trần Ngọc Cư
 Lê Khánh Điền
 Lê Văn Thài (58-65)
 Mai Kim Quang
 Nghiêm Xuân Cường
 Nghiêm Xuân Trang
 Nguyễn Đông Thức
 Nguyễn - Đông A
 Nguyễn Kỳ Phong
 Nguyễn Ngọc Long
 Nguyễn Như Sơn (66-73)
 Nguyễn Sao Miên
 Nguyễn Thiên Ân (57-64)
 Nguyễn Trung Anh
 Nguyễn Tuấn Khanh
 Nguyễn Văn Liên
 Nguyễn Xuân Dục
 Như Không
 NTTV
 Phạm Anh Dũng
 Phạm Văn Nam
 Phạm Văn Phú
 Quán Văn VTT - Mục Lục Tổng Quát
 Sưu Tầm
 Trương Ngọc Thanh (67-74)
 Trần Đ́nh Anh
 Trần Đông Bắc
 Trần Văn Hiển
 Trần Thu Dung
 Trang Thanh Trúc
 Việt Hải - Los Angeles
 Viên Linh
 Nhạc
 Giới Thiệu VTT
 Hỏi Đáp
 Thể Thao - Giải Trí
 Báo Chí
 Trang Liên Kết
 Quán Hẹn (Cần Log In)
 Nhắn Tin-Message
 Log out
 Y - Khoa Học - Kỹ Thuật
 Đại Hội - Reunions
Disclaimer
1) Ư kiến đóng góp của quí bạn không phải là quan điểm của www.votruongtoan.org và cũng không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của www.votruongtoan.org. Chúng tôi tôn trọng ư kiến khác biệt của quí bạn, nhưng không chịu trách nhiệm dưới bất cứ h́nh thức nào và nội dung của những ư kiến này. Votruongtoan.org không bảo đảm mọi ư kiến đóng góp đều được đăng và cũng giành quyền biên tập lại khi cần thiết. Cám ơn
 Hà Quân - Ṿng Tay Trưng Vương - Hết
Số lần xem: 39408

Ṿng Tay Trưng Vương


(Nếu có trùng hợp về tên của nhân vật cũng như hoàn cảnh, tác giả xin lỗi.) - Hà Quân


Cảnh tan trường buổi trưa nhộn nhịp bởi sự hiện diện của bá quan văn vơ thường trực đóng quân với mục đích, mục tiêu khác nhau. Nổi bật giữa quí vị tham dự là bộ quân phục chỉnh tề của các chàng hải quân hoặc không quân trong bộ áo bay, hay nón dù màu đỏ trên đầu đi với quần áo tác chiến nhầu nát dính mùi khói chiến trường xen lẫn với nhiều khuôn mặt của “tân” huynh trưởng (1), làm tương phản bức tranh mà Quân muốn ghi lại. Hà vui khi nhận ra Quân đă đợi nàng ở bên kia đường:

- Anh đang vẽ ǵ đó, em xem được không?
- Đang vẽ cảnh cổng trường lúc tan học, nhưng chưa có nhân vật chính nên Hà phải đợi
- Cho em liếc thật nhanh nhe?

Quân nghĩ vài giây trước khi trả lời:

- Với điều kiện Hà phải nhắm một mắt v́ bức họa xong chưa đến một nửa
- Leonardo mà ra điều kiện giống anh th́ chắc cô Mona Lisa lên chức bà vẫn chưa chắn được xem bức portrait của ḿnh
- Làm sao mà anh sánh với Leonardo. Hà ơi, Hà lém quá. Vậy anh đếm từ 1 đến 10
- Anh ăn gian đếm nhanh là em giận anh đó

Quân chẳng biết làm ǵ hơn là vừa cười, vừa đếm chậm răi. Hà biết chàng nhường nên cũng theo đúng điều kiện đưa tay che một bên mắt. Cả hai măi mê với nhau trong lúc Mai đă dẫn xe từ phía cổng trường qua đường:

- Hai ông bà đang làm tṛ ǵ đấy?
- May quá cô ra đây cứu anh, đang bị bắt bí đủ điều
- Anh đang thao thao bất tuyệt thế kia mà than là bị bắt bí. Nhỏ này trong lớp nó hiền như nai vàng ngơ ngác, đang yên lặng, hơi khó tin (Mai về phe Hà)
- Mai thấy đó, lần này em có nhân chứng

Quân vội tung cả hai tay lên trời, chỉ vài tháng đă học hỏi nhiều nên biết trăm trận trăm thua với con cháu hai bà:

- Đầu hàng vô điều kiện
- Trưa nay anh Quân ra đây gặp toàn “hồng quân” nên thua là “cái” chắc (Mai tiếp tục chọc)
- Bái phục, bái phục (Quân chấp tay như vơ sĩ kiếm hiệp xá lên xá xuống về hướng Mai)
- Không dám, miễn lễ (Mai đùa lại)

Vài người chung quanh ṭ ṃ nghe Quân và Mai đối đáp mặc dù không rơ đầu đuôi. Hà sợ gây nhiều chú ư:

- Thôi ḿnh đi bộ ra đầu đường Thống Nhất là vừa
- Nhỏ muốn tao chở mày với anh Quân thẳng ra Văn Khoa không?
- Cô này gan thật. Ai mà chở ba như vậy
- Mấy đứa tụi em làm vậy hoài, có sao đâu anh
- Mai cứ về trước. Anh và Hà đi bộ được, đâu có xa. Sơn chắc chưa đến đó
- Hai ông bà tự do “cắn” nhau nhe. Anh Quân có bắt nạt nhỏ nhớ nói tao biết. Adieu (2) (Mai chúm chím cười trêu ông anh họ, đưa ngón tay cái lên ra dấu với bạn)

Vừa nói xong, Mai nổ máy xe và phóng đi. Quân và Hà tiếp tục tản bộ dưới hàng cây cao bao đầy bóng mát xuống con đường nhỏ không lối ra, con đường được thêu dệt bởi nhiều bài hát, câu thơ trữ t́nh dành cho lứa tuổi học tṛ.

- Mai thật là táo bạo. Ai mà chở ba, nhất là ở ngay cổng trường
- Chơi với Mai nên em biết, thích là nghịch không cần biết hậu quả.
- Ban giám đốc nh́n thấy Mai chở anh và Hà th́ chắc đứng tim mất
- Tụi em sẽ có giấy lên gặp cô tổng giám thị và cô giám học ngay
- Nếu bị gặp cô giám học Hà có thể nói là cháu cô Lộc bên trường Vơ Trường Toản
- Em đoán hai cô chắc là bạn học của nhau? Mà cô Lộc liên hệ sao với anh?
- Cô Lộc họ hàng xa bên bố anh. Bên nội anh có nhiều chị họ học sư phạm, bên ngoại cũng nhiều người làm nghề gơ đầu trẻ. Ông ngoại anh là giáo sư, anh của ông ngoại qua Pháp học điện toán rồi về nước làm báo về kỹ thuật, rồi chính trị chẳng khác ǵ đi dạy học
- Có ai trong họ học ngành của anh?
- Anh là người đầu tiên. Hà có tính ǵ chưa?
- Thi xong tú tài rồi tính, lo xa mệt quá anh ơi
- Hà thông minh nên chịu khó một tí làm ǵ cũng xong
- Em nửa muốn học Sư Phạm với anh Sơn, nửa muốn theo Văn Khoa. Mà sao anh chọn Nông Lâm Súc?
- Tại thích và nghĩ đất nước ḿnh cần phát triển đến mức tối đa ngành này trước khi từ từ chuyển qua thành quốc gia phát triển về kỹ thuật
- Em không biết anh thích nghề nông đến vậy
- Tại Hà không biết chứ trước khi nhập học năm đệ tam, anh thi vào trung học Nông Lâm Súc ở B́nh Dương với người bạn cùng lớp. Bên lớp anh Sơn có 3 người cũng làm vậy
- Vậy anh có đậu không?
- Có chứ, cả năm học sinh Vơ Trường Toản đậu hết
- Em đoán anh bỏ không học ở B́nh Dương?
- Chuyện ở B́nh Dương dài và vui lắm
- Anh kể em nghe đi
- Hà thích th́ anh kể. Để xem, tên bạn Vũ Phụng th́ phải. Hai đứa anh đến nhà hai vợ chồng giáo sư về Nông Lâm Súc để học thêm môn căn bản vài ngày mấy tuần lễ hè trước ngày thi. Chiều đầu tiên sau khi ra khỏi nhà hai ông bà, Phụng hỏi anh giảng lại bài v́ không hiểu.
- Bộ khó hơn phổ thông hả anh?
- Không phải vậy. Phụng học giỏi lắm. Kẹt hai ông bà này là dân Huế chính cống. Bố mẹ anh đă sống ở Huế vài năm nên anh không lạ với giọng Huế, c̣n Phụng nghe cứ như vịt nghe sấm
- Như vậy lợi cho anh có dịp ôn lại trong khi chỉ cho anh Phụng?
- Thật vậy, hên là hai đứa đều muốn học và nhờ sự tận t́nh của hai ông bà giáo sư
- Tại sao anh không theo học?
- Tụi anh chịu không nổi cái buồn tỉnh lẻ như B́nh Dương nên từ từ từng bước từng bước thầm lê gót về trường cũ
- Buồn có bằng Ban Mê Thuột không anh?
- C̣n buồn hơn
- Em không tin, mấy cô thôn nữ đẹp như Thẩm Thúy Hằng nh́n là thấy vui mắt, làm ǵ mà buồn
- Vậy mới có chuyện nói. Người dân B́nh Dương hiền ḥa, dễ thương lắm. Nữ sinh Nông Lâm Súc vừa đẹp, vừa hiền hơn ma soeur
- Hiền hơn ma soeur, hiền hơn mấy cô Saint Paul? Nhưng Trưng Vương hiền hơn nữa mà
- B́nh Dương hiền hơn Trưng Vương, mà lại c̣n ngọt hơn đường phèn
- Em sẽ vào trường mở chiến dịch tẩy chay Thẩm Thúy Hằng
- Điệu này Thẩm Thúy Hằng mất hết ủng hộ của Trưng Vương rồi
- Tại anh đó, mà mấy cổ ngọt sao anh lại ḅ về Sàig̣n?
- Hà biết rồi đó
- Sao em biết được
- Tối ngồi trong nhà trọ buồn ơi là buồn, cả một cực h́nh v́ quen hơi của áo trắng Trưng Vương bao nhiêu năm rồi, nên đứa nào cũng đâm nhớ ngôi trường hàng xóm với bóng dáng quen thuộc, nhớ những chiếc áo dài thướt tha, nhớ công viên lá vàng, nhớ con đường t́nh ta đi
- Hay tại không quen hơi đất nhà quê th́ có
- Của công viên lá vàng đi dễ khó về
- Anh ở được bao lâu?
- Chỉ sau gần hai tuần anh cuốn gói về nhà, cám ơn Trưng Vương, nhờ vậy bây giờ anh có Hà không xa quá ṿng tay
- Không ai thắng anh tài nịnh đầm
- Nịnh Hà chứ đâu nịnh đầm
- Chỉ khéo nịnh. Thế hai bác không cản anh?
- Bố mẹ để anh quyết định. Anh cũng nói trước là để thử nếu thích th́ học c̣n không trở về Sàig̣n v́ Vơ Trường Toản đi học sau cả tháng
- Em nghĩ tại không ông nào bị cú sét ái t́nh ở B́nh Dương nên mới rút lui có trật tự
- Có lẽ Hà nói đúng. Tụi anh cũng tưởng ít nhất một đứa bị sét ái t́nh của nữ sinh B́nh Dương. Anh chàng Phú là người sau cùng trở lại Vơ Trường Toản với kỷ lục sáu hay bảy tuần
- Trưng Vương 5, B́nh Dương 0 (Hà tuyên bố không kém ǵ kư giả thể thao Huyền Vũ ở đài phát thanh mỗi lần ḥ hét cổ vơ gà nhà). Thế anh Phụng là người thứ mấy rời B́nh Dương?
- H́nh như thứ hai, sau anh một tuần. Năm đó về lại Phụng bị xui xẻo chuyện khác
- Xui ǵ vậy anh?
- T́nh duyên trắc trở. Phụng thích cô Trưng Vương, lại là chị của Hải ở lớp anh. Một ngày như mọi ngày, chàng theo nàng tan học về, rồi một hôm chàng theo quá sát đến nỗi để đầu xe đạp của ḿnh đụng đít xe nàng làm cô bay xuống đường, may chỉ rách quần trầy da sơ sơ. Từ đó nàng không cho phép Phụng đi hộ tống. Đă thế Hải có lẽ bị chị x́ nẹt nên tức quá vào lớp kể hết thành tích của Phụng
- Tội anh Phụng, thật là xui
- Năm đó Phụng bị sao quả tạ. Năm ngoái suưt nữa anh nh́n thấy trăm ngàn con sao nếu đi nhanh hơn một tí, may quá không thấy sao, chỉ thấy Hà phụng phịu
- Anh sắp sửa chọc em?
- Đâu có
- Để chính xác th́ Trưng Vương 4, B́nh Dương 0
- Hội họp ǵ ở Trưng Vương hôm nay vậy Hà? (Quân đổi qua chuyện khác)
- Bầu ban chấp hành xong rồi, c̣n lễ hai bà và ngày truyền thống phải đến tháng ba, sao anh nghĩ có hội họp hôm nay?
- Anh thấy Hà và nhiều cô Trưng Vương có áo dài mới, rất à-la-mode (thời trang), tà áo dài nào cũng ngắn lên đến đầu gối, là thẳng nếp
- Ồ, có chụp h́nh để đăng lên kỷ yếu Trưng Vương. Không ai giấu khỏi cặp mắt của anh (Hà mắng yêu)
- Con số quân khác phái đứng ở cổng trưa nay có vẻ đông hơn
- Em đề nghị cô giám học trả lương anh làm thống kê con số “khách” đến thăm Trưng Vương mỗi ngày rồi làm con số trung b́nh “khách” hằng năm để đăng lên kỷ yếu
- Nếu đếm được con số chính xác như Hà muốn, anh phải đ̣i ít nhất gấp đôi tiền lương
- Tại sao gấp đôi?
- Hà biết nếu anh trồng xuống 10 cây chuối, 10 cây măng cụt th́ tổng cộng 20 cây. Đếm chính xác bao nhiêu cây “si” trồng ở Trưng Vương không c̣n dễ dàng như tính cộng. Nó trở thành khoa học “thiên nhiên” đến mấy ông bà thầy của anh cũng chưa chắn tính nổi

Hà cười biết người yêu đang say mê nghĩ đến giải những câu hỏi ngớ ngẩn trong đời:

- Em hoàn toàn đồng ư với anh. Có cách nào để đếm chính xác không anh?
- Có chứ, áp dụng công thức toán và nếu cần có máy điện toán để chạy “model” (Quân say mê giảng nghĩa)
- Phức tạp vậy hả anh?
- Giải được con số này không khác kiếm va chạm hạt nhân về lịch sử trái đất v́ phải tính biết bao nhiêu là ẩn số. Buồn là giải Nobel không có bộ môn toán cho “model” trồng cây “si”

**********


Từ sáng, con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm tràn đầy với người không khác giờ tan trường thường lệ. Nếu không xem đồng hồ th́ ai cũng tưởng đă là giờ tan học. Đến khoảng tháng 3 dương lịch hay tháng 2 âm lịch là ngày lễ tưởng niệm hai vị anh hùng dân tộc, nên nữ sinh Trưng Vương tạm gác sách vở qua bên để có ngày truyền thống. Quân chưa được chính thức ủy thác nhiệm vụ thống kê chính xác nên chàng chỉ dùng đúng một ẩn số. Đó là con số xe hai bánh và bốn bánh đi xuống ‘ṭa nhà lá vàng’. Cây bút ch́ đen và quyển sổ ở trong tay Quân. Chàng họa khung cảnh ngày hội dưới mắt anh sinh viên NLS. Chàng không đợi lâu cho bóng dáng của nàng thiên thần xuất hiện ở ngưỡng thềm cao của toà nhà. Cả hai vội đến với nhau giữa cảnh náo nhiệt của ngày hội.

- Anh đợi em lâu chưa?
- Chỉ mươi mười lăm phút
- Ḿnh đi nhe anh, em không muốn anh phải đợi thêm. Anh có vào trong chưa?
- Có, lúc khai mạc anh ngó vào trong từ cổng trường …
- Và … có thấy trưng Trắc, trưng Nhị, hay … hoa khôi?
- H́nh như thấy tổng thư kư năm nay, có nụ cười tươi, rất duyên dáng …
- Lương Ngọc
- Tên nghe lạ tai. Anh nhớ có chị tổng thư kư 71-72 cũng có tên nghe khác, Từ Thanh Hương
- C̣n chị “lạ” nào khác nữa v́ em muốn biết
- Hết rồi (Quân học thêm bài học mới, không làm “quan ṭa hay judge” thắc mắc)

Được dịp có ngày nghỉ trong tuần cả hai thích dạo phố Ság̣n và ghé tiệm sách Khai Trí. Ở nhà, Quân đọc dở tiểu thuyết, epic (3), “chiến tranh và ḥa b́nh” của văn hào Leo Tolstoy với rất nhiều tên tuổi nhân vật trong lịch sử của Nga. Chàng luyện trí nhớ bằng cách đọc vài trang rồi ngưng, đợi sau vài tuần tiếp tục quyển sách và thử ôn lại tên nhân vật và biến cố. Hai đứa len vào phía sách tranh vẽ tiếng Pháp lẫn Việt của nhà sách. Mùi sách báo mới gây ra cảm giác riêng biệt cho giới ghiền đọc. Quân không dám cười thành tiếng khám phá ra “gu” của cô em và người yêu khi Hà kéo ra quyển truyện với tựa “la Schtroumphette” (cô X́ Trum). Quân cứ nghĩ cỡ tuổi của nàng chỉ thích đọc những tiểu thuyết t́nh cảm của Quỳnh Giao, hay lăng mạn của Victor Hugo, hoặc Alexander Dumas. Quân theo Hà lật xem những truyện Tintin, Lucky Luke, Asterix, và Schtroumphs. Chàng kiếm thêm sách bỏ túi tiếng Pháp về điện toán v́ đă đọc hết những quyển nói về ngành này mà Quân đă may mắn mua được ở Hội Việt Mỹ hè năm ngoái trong dịp hội sách bán gây quỹ. Hà chọn vài cây bút ch́ màu và không quên cầm quyển “la Schroumphette” để Quân mua làm quà cho Mai trước khi hai đứa ra khu đại lộ Nguyễn Huệ.

Con đường sau những ngày Tết âm lịch không c̣n những hàng bán hoa đủ loại, mở rộng thênh thang cho Quân và Hà tự do tung tăng tay trong tay đi từ kiosk này sang kiosk khác ra đến bờ sông. Quân kể nàng nghe chuyện đi học, chuyện hy vọng sẽ góp phần vào xă hội, giúp ngành nông, áp dụng kế hoạch phát triển hệ thống tồn trữ lúa gạo, hệ thống phân phối, hệ thống bảo vệ nông sản, hệ thống đóng hộp, điện toán hóa từ văn pḥng đến pḥng thí nghiệm trong công cuộc hiệu lực hóa tất cả những tiến tŕnh của nông nghiệp cho vững chắc trước khi bước qua kỹ nghệ nhẹ rồi từ từ phát triển cho kỹ thuật mới để theo kịp thế giới. Hà bỡ ngỡ một lúc chưa quen với khái niệm về điện toán nhưng Quân lại có dịp đơn giản hóa cho nàng hiểu. Quân biết nàng thông minh nên hiểu tổng quát căn bản của điện toán rất nhanh. Hà ngạc nhiên khi Quân nói sẽ được tập lái xe hơi của mẹ Quân v́ trong tương lai chàng cần lái xe để giúp bà cụ ở cửa tiệm bán máy cầy. Quân lại có dịp chọc Hà và nói may Hà chỉ tập lái xe hai bánh chứ bốn bánh chắc giờ này chàng không biết c̣n chân để đi dạo phố. Hà kể chuyện Mai phá phách trong lớp, chuyện mấy cô bạn mê thầy, chuyện cô bạn lấy chồng sớm, chuyện tại sao chưa được có xe riêng để đi học, chuyện bị anh Sơn bắt học bài, chuyện ở nhà hỏi lư lịch của Quân, chuyện bị bố mẹ hỏi đi chơi riêng với Quân buổi chiều sinh nhật, chuyện đám bạn hỏi về Quân.

Cả hai có nhau trong tay quên cả thời tiết đang thay đổi. Cơn gió thốc từ phía ḍng nước thổi mái tóc Hà tung bay theo chiều hai tà áo dài trắng. Nàng đứng lại sau Quân, mong cơn gió dịu xuống. Quân hiểu ư người yêu muốn ḿnh đứng chặn gió nên chàng lấy hai tay quàng qua vai Hà. Cả hai đâu ngờ đây là dấu hiệu của cơn mưa đầu mùa. Lúc đầu vài hạt mưa lác đác trải xuống đường. Quân nói Hà chuẩn bị v́ chàng nghĩ mưa sắp đến. Quả như chàng tiên đoán tiếng mưa nặng hột dội đến từ ngoài phía sông Sàig̣n. Cả hai chạy về phía những kiosk ở giữa con đường Nguyễn Huệ. Mưa tới tấp cuốn theo hướng gió. Hai đứa chạy đến kiosk gần nhất th́ chẳng may cái mái hiên đă thủng v́ lâu ngày thiếu tu bổ. Quân nắm tay Hà kéo đến kiosk thứ hai cách đó chừng mười lăm thước. Mưa đổ xuống như thác. Tuy nhanh chân vào mái hiên của cửa tiệm Hà bị ướt ở hai vai và mái tóc. Gió thổi từng cơn tạt vào trong chỗ trú. Quân ôm choàng lấy nàng để gửi hơi ấm qua người yêu và che mưa. Ṿng tay chàng đủ giữ hai đứa trở thành một ḥn đảo ở giữa cơn băo.

- Mưa quá anh ơi!
- Để anh gọi taxi về cho lẹ

Nửa tiếng sau, Mai ra mở cửa đón cặp trẻ bị “thần Thủy Tinh” phá đám không cho kéo dài ngày đặc biệt mỗi năm một lần. Mai đưa cả hai vào pḥng:

- Hai ông bà làm ǵ khiến mưa gió kinh khủng thế này (Mai chọc ông anh họ)
- Chắc tại thiếu Mai đó (Quân trả lễ). Cô cho anh xin khăn khô
- Nhỏ bị ướt có lạnh không? Để tao lấy áo khác mặc tạm đợi áo dài khô rồi hết mưa tao đưa nhỏ về
- Ướt sơ sơ, nhờ anh Quân che hết
- C̣n anh Quân có cần ǵ không?
- Cám ơn Mai, anh ok, ồ đây quà cho Mai (Quân kéo dưới áo ra quyển truyện)
- Thích quá, hai anh “chị” biết em mê tư cô nương cỡ nào (Mai nháy Hà)
- Mợ có nhà không Mai?
- Mẹ em chạy ra cửa tiệm có chuyện chắc chiều mới về
- Khoa chắc đi học rồi?
- Dạ, anh đợi em lấy khăn

Hà lấy ra chiếc lược từ ngăn kéo bàn học của Mai và ngồi xuống giường. Nàng từ tốn chải mái tóc vẫn đẫm nước mưa. Ánh sáng trở lại lọt qua màn vải ở cửa sổ chiếu xuống làn da của đôi vai dưới làn vải trắng ướt vẽ lên bức tranh thần tiên. Quân không ngăn nổi cơn đam mê. Chàng lấy quyển sổ tay và bắt đầu say đắm vẽ xuống giấy trắng. Hà chưa biết Quân đang họa bức tranh dành cho nàng đến khi Mai xuất hiện với khăn trên tay. Quân đưa tay lên môi ra dấu cho Hà ngồi yên. Mai đợi một lúc:

- Khăn đây anh Quân. Hai ông bà tha hồ “model” cho nhau nhe. Em xuống bếp pha trà
- Cám ơn Mai

Hà nháy mắt cám ơn cô bạn và cố ngồi yên đúng vị trí của người mẫu. Quân tiếp tục với bút ch́ sơn phết trên quyển sổ. Chàng thêm vài lằn trên đôi mi c̣n ướt, tô thêm đôi môi, làm tương phản ở mái tóc đen với tia nắng mềm dịu. Vài phút sau, Quân ngừng tay và bỏ bức tranh xuống. Chàng cầm đến tay Hà chiếc khăn và bức họa. Nàng chỉ ngắm thật nhanh, nhận khăn để lau tóc và đôi mắt:

- Em biết anh thiên thần hóa em trong tranh này
- Thiên thần đi guốc trong bụng anh rồi
- Lại đây em xem lưng c̣n ướt nhiều không

Quân quay lưng cho Hà thấm bớt nước ở trên áo. Nàng chấm khăn lên những chổ ướt và đứng dậy. Quân cảm thấy hai tay Hà đă luồn qua eo ḿnh. Hà ôm lấy Quân từ đằng sau. Hơi ấm của nàng truyền qua làn da chàng. Quân nới ṿng tay Hà rồi quay lại. Nàng nh́n lên tŕu mến trong ṿng tay của nhau.

- Anh biết Hà đang lo nghĩ. Chuyện ǵ vậy Hà?
- Em ước ḿnh có dịp gần nhau nhiều như hôm nay
- Hà lo xa hơn nữa, anh có thể thấy
- Em cám ơn anh cho em ngày vui hôm nay. Em lo, không biết tại sao
- Hà lo nhiều mau có tóc bạc đó
- Em không sợ có tóc bạc (Hà nũng nịu)
- Tại sao Hà không sợ?
- Có anh em không sợ

Quân luồn năm ngón tay giữa những sợi tóc ướt của Hà. Chàng vuốt tóc nàng rồi xoa nhẹ ở gáy Hà và cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc. Môi chàng chạy từ từ xuống trán, xuống đôi mắt đang nhắm nghiền, xuống hai g̣ má ấm, xuống đôi môi trông đợi. Môi t́m thấy môi. Quân cắn nhẹ môi Hà và cảm thấy ṿng tay nàng xiết vào, người nàng run nhẹ với tiếng tim đập truyền qua người chàng. Cả hai say đắm trong ṿng tay nhau.



**********


Tâm (4) kiếm đến nhà mẹ của hôn thê như được dặn. Vào gặp Hà, Tâm trao bằng hai tay:

- Cháu có món quà biếu bác
- Cháu bầy vẽ làm ǵ? (Hà đoán được món quà của Tâm đem đến)
- Dạ v́ cháu nghe Hằng nói bác thích tranh
- Cám ơn cháu, mà tranh ǵ vậy hả cháu?
- Dạ cháu xin để bác xem
- Anh làm ǵ mà bí mật dữ? (Hằng hỏi ḍ)

Tâm cười x̣a với Hằng, để yên cho mẹ nàng từ từ xé hết giấy bao quanh phía trước. Hằng trầm trồ:

- Wow, đẹp quá, đẹp quá
- Cám ơn cháu, họa sĩ nào mà vẽ Hằng và bác đẹp hơn ở ngoài?
- Dạ cháu có nói bác cũng không tin v́ chính cháu cũng không ngờ
- Ai là họa sĩ? Em giận anh nếu không nói em biết. Anh dấu người ta
- Hằng! Con để yên cho Tâm kể
- Dạ, bố cháu. Cháu hỏi bố biết vẽ từ bao giờ th́ ông nói mới học đây vài năm như là hobby (sở thích) để sửa soạn về hưu có thú vui riêng. Từ nhỏ đến lớn cháu có thấy bố cháu vẽ ǵ đâu
- Thiệc hả anh?
- Cháu nói hộ bác và Hằng gửi lời cám ơn với bố
- Dạ
- Sau này anh phải hỏi bố vẽ thêm cho em nhe. (Hằng yêu cầu)
- Khi nào bố về hưu ông cụ có nhiều th́ giờ để vẽ, em khỏi lo lúc đó tha hồ mà xin
- Em đă kể anh, ở nhà bà ngoại em giữ tấm tranh lớn và nhiều tranh bé của cô bạn trong lớp vẽ thời mẹ đi học cũng đẹp lắm
- Có anh nhớ em kể anh

Không khí tưng bừng của lễ cưới của Hằng và Tâm kéo dài cả buổi chiều. Hà vui không xiết có dịp gặp lại cô bạn của tuổi áo trắng. Mai vui không kém nhưng phải đợi đến lúc có dịp hai đứa được ngồi riêng với nhau để tâm sự chuyện vui buồn của những năm thất lạc.

- Hai ông bà có th́ giờ nói chuyện với nhau được nhiều không?
- Ḿnh có được nửa tiếng buổi cơm thân mật cho hai họ
- Chỉ có nh́n nhau không cũng mất hết th́ giờ
- Thật vậy
- Nhỏ ơi, tao biết h́nh ảnh của nhỏ in sâu trong tim anh Quân
- Ḿnh biết, nh́n qua nét vẽ trong tranh mới đây mặc dù ngưng vẽ hơn 35 năm
- Tao đă hỏi anh Quân lâu lắm rồi tại sao không tiếp tục vẽ th́ anh chỉ cười và không nói ǵ. Tao hiểu anh buồn nên từ đó không nhắc đến
- Ḿnh mừng biết mọi người đều yên ổn. Mỗi người có số phận và con sông định mệnh nên cố chấp nhận
- Nhỏ bây giờ thành triết gia rồi ha?
- Triết già th́ có
- Già th́ chưa già hẳn, có mập ra, nh́n anh Sơn thấy mất h́nh ảnh thư sinh trắng trẻo
- Mai biết đó, anh Sơn bỏ nghề gơ đầu trẻ đi buôn gạo nên khá ra phát tài phát tướng
- Cũng mừng mà cũng hay thật làm sao biết cách để từ ông giáo qua thương gia thành công
- May mắn ơn trên cho và một phần ḿnh học được từ anh Quân
- Ủa anh Quân có dính dáng ǵ?
- Mai không biết chứ, lần nào đi chơi với nhau anh nói nhiều về mộng ước xây dựng xứ sở qua ngành nông nên ḿnh học được nhiều cái lúc nào không biết
- Đâu có ngờ ông anh tui
- Anh Quân đọc nhiều về cách thức tích trữ, t́nh trạng kho giữ, phân phối, và nhiều lắm
- Như vậy nhỏ bàn việc làm ăn với anh Sơn?
- Có lúc đầu với anh Sơn và anh Tùng
- Để tao nói lại anh Quân biết cho ổng vui
- Mai nhớ tụi ḿnh cứ làm bộ giận hờn mỗi lần không muốn nghe anh Quân nói nhiều
- Ừ, ngày xưa phá thật, đă vậy c̣n kiếm cách đổ lỗi cho ổng
- Bị giận hờn đủ điều mà vẫn xem ḿnh là thiên thần, dạo này ḿnh tập ăn chay đều
- Nhỏ đă ăn năn c̣n tui đây chắc ăn mặn nhiều quá khó lọt danh sách

Buổi tối ở phi trường Tân Sơn Nhất đầy với khách đợi chuyến bay rời Sàig̣n. Hành lư của Quân gồm vài bộ quần áo và quan trọng là bộ bút ch́ vẽ, c̣n lại đủ thứ vật liệu, thức ăn khô của người quen lẫn họ hàng hai bên gửi về biếu th́ nhiều. Gia đ́nh Mai và hầu hết gia đ́nh về Việt Nam dự đám cưới của Tâm & Hằng đều ở lại lâu hơn có dịp thăm viếng danh lam thắng cảnh. Quân lấy cớ v́ công việc nên cần về sớm. Mai đưa chàng ra phi trường:

- Nhỏ Hà cám ơn bức tranh anh vẽ sau đám cưới, hai vợ chồng Hằng và Tâm cũng thích lắm
- Mọi người thích là anh vui v́ vẫn chưa ṃn nghề
- Nhỏ Hà hiểu anh nhiều lắm. Hôm cháu Tâm đem bức tranh đến, nhỏ Hà nói em là cảm động muốn khóc mà phải nén lại. Em vẫn thắc mắc tại sao anh ngưng vẽ, buồn một phần, nhưng chắc phải có lư do nào khác
- Buồn chỉ là cớ để không vẽ, thật sự lúc buồn nghệ sĩ sáng tác nhiều hơn. Có lẽ tại anh sợ
- Sợ chuyện ǵ, có liên quan ǵ đến vẽ
- Tranh vẽ trong tim. Anh vẽ h́nh ảnh Hà trong tim giống như anh ngưng thời gian đó lúc vẽ xuống giấy, mà những năm thất lạc nhau không biết Hà ra sao, anh sợ bức tranh đó là bức tranh cuối cùng
- Em không tin anh cũng tin dị đoan
- Từ 75 anh tự hứa chỉ vẽ lại khi nào biết được tin Hà yên ổn
- Em đang tức là không đoán được nhất là anh thuộc trường phái lăng mạn
- Anh nghĩ Hà biết anh nghĩ như vậy nhưng không nói ra với ai, người duy nhất để tâm sự là Mai và Hà có nói nhưng chắc cô không để ư
- Nhỏ Hà có nhờ em đưa anh 5 cánh hoa pensée mà nó ép lại và giữ từ đó đến giờ, nó muốn anh có làm kỷ niệm. Anh nhớ bó hoa có 10 bông không?
- Sao anh quên được, nhất là công lao của cô. Mai chịu khó gặp Hà và nhờ Hà giữ lại v́ anh tin 5 cánh hoa là 5 ngón tay của anh c̣n 5 cánh Hà c̣n giữ là 5 ngón tay của Hà, anh muốn 10 ngón tay luôn có nhau như tay trong tay
- How romantic

Quân miên man không ngủ được trong máy bay mặc dù là chuyến bay nửa đêm. Chàng nhớ đến câu “how romantic” của cô em họ và cười thầm v́ biết không có phương tiện để thử áp dụng trường phái lăng mạn. Quân đọc được câu truyện của thầy dạy Việt Văn của chàng ở Vơ Trường Toản, v́ t́nh yêu mà sau khi đă di cư vào Nam được không quá vài tháng, thầy ra cao ủy đ́nh chiến của Liên Hiệp Quốc để xin phương tiện về lại miền Bắc để thuyết phục người yêu cùng nhau vào Nam. Dĩ nhiên chuyện không thành và thầy lại “di cư” vào Nam lần thứ hai (có lẽ trong danh sách di cư, chưa ai làm chuyện này, hậu quả sau này thầy bị nghi ngờ là cán bộ của cộng sản khi bị động viên). Mấy chục năm qua, cuối cùng thầy có về Bắc kiếm người yêu cũ nhưng cảnh cũ c̣n đó mà người xưa đă đi về phương trời khác lạ. Quân có được hoàn cảnh để làm giống vậy ở Guam nhưng phương tiện không dễ dàng như năm 1954. Năm 1975, chuyến tàu Việt Nam Thương Tín về lại Việt Nam nhưng đa số người trở lại đều phải đi tù và bị điều tra rất kỹ. Không một hành khách của chuyến tàu này được phép trở lại Guam. Quân mừng trong ḷng bấy lâu nay biết Hà b́nh yên và ít nhất có cơ hội gặp lại nhau dù hai đứa chỉ có nhau một thời gian ngắn ngủi.

Hà Quân
PS:
- Kính tặng giáo sư Vơ Trường Toản, đặc biệt thầy Nguyễn Thanh Thu (môn hội họa)

- Kính tặng hai vị giáo sư (môn nông lâm súc) người Huế

- Mến tặng áo trắng Trưng Vương niên khóa 68-75

- Mến tặng học sinh của trường trung học nông lâm súc B́nh Dương cũ (sau 7 năm hoạt động, từ 1975 trường bị xóa tên, coi như không có trong lịch sử của tỉnh B́nh Dương) >Xin bấm vào đây xem h́nh xưa - Niên khóa 1972-1975

- Tưởng nhớ những người đă nằm xuống chung quanh tượng của giáo sư điêu khắc Thanh Thu



(1) Xin đọc “TV trong tim”
(2) Adieu = chào chia tay
(3) Epic = tiểu thuyết dựa vào lịch sử và nặng ảnh hưởng văn thơ
(4) Tâm = con trai của Quân, Hằng, con gái của Hà, hôn thê của Tâm (xin đọc “Tay trong tay”)


Hà Quân
Tay trong Tay - Encore
Admin
2012-04-18
Ṿng Tay Trưng Vương - Hết
Admin
2012-04-18
TV trong Tim - Encore
Admin
2012-04-18
Giai Phẩm Xuân Vơ Trường Toản 1965 & 1969-75
Đọc lại những Giai Phẩm Xuân Vơ Trường Toản 1965 & 1969-75 do các anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) và Lê Minh Chánh (68-75) thu thập:


Đọc bài khảo cứu dưới đây của anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) về chữ Quốc Ngữ trong giai đoạn phôi thai:
Đọc Đăng Cổ Tùng Báo
H́nh Kỷ Yếu VTT 1971
Tập Kỷ Yếu Trung học Vơ Trường Toản, kỷ niệm 15 năm hoạt động 1956-1971. Gồm 42 trang, ấn hành 3000 bản, in xong ngày 20-5-1971 tại nhà in riêng Kim Studio.
>> Xem Kỷ Yếu
Thông tin
Các bạn đă từng viết thơ văn, làm nhạc hay vẽ tranh v.v... xin đóng góp trên trang votruongtoan.org.
Cám ơn các bạn.
Nguyệt San VTT (71-75)
Đọc lại Nguyệt San Vơ Trường Toản phát hành đầu tiên từ tháng 11, năm 1971 cho đến tháng 4 năm 1975 do Nguyễn Ngọc Long (68-75) sưu tầm.> Đọc Nguyệt San

Website: http://www.votruongtoan.org
Email: admin@votruongtoan.org
143768