Hiện đang có 4 người (0 thành viên). Số lần viếng :  
 Trang Chính
 Tin Tức
 Thành Viên
 Hình Ảnh
 Phim
 Thư Tín
 Thơ
 Bài Viết
 Đào Từ (66-73)
 ACVTT
 Anh Áo Trắng
 Áo Trắng Trưng Vương
 Bích Huyền
 Bùi Tuấn Dương (63-70)
 Cố GS Nguyễn Đức Hiển
 Chris Scanlan
 Chu Phan
 GS Bùi Viện
 GS Khưu Thị Ngọc Sang
 GS Lê Đức Cửu
 GS Nguyễn Thanh Thu
 GS Nguyễn Văn Phú - Nguyên Hiệu Trưởng Tư Thục Hưng 
 GS Phạm Cao Dương
 GS Trần Thị Thanh Tâm
 Hà Chí Dzũng
 Hà Quân
 Hình Ảnh Vui
 Hoàng Bách Việt
 Hoàng D. Mạnh (61-68)
 Hoàng văn Trung
 Huỳnh Minh Tú
 Khôi An
 Lauren Hilgers/ Trần Ngọc Cư
 Lê Khánh Điền
 Lê Văn Thài (58-65)
 Mai Kim Quang
 Nghiêm Xuân Cường
 Nghiêm Xuân Trang
 Nguyễn - Đông A
 Nguyễn Đông Thức
 Nguyễn Kỳ Phong
 Nguyễn Ngọc Long
 Nguyễn Như Sơn (66-73)
 Nguyễn Sao Miên
 Nguyễn Thiên Ân (57-64)
 Nguyễn Trung Anh
 Nguyễn Tuấn Khanh
 Nguyễn Văn Liên
 Nguyễn Xuân Dục
 Nguyễn Tuấn Khoa (71-78)
 Như Không
 NTTV
 Phạm Anh Dũng
 Phạm Văn Nam
 Phạm Văn Phú
 Quán Văn VTT - Mục Lục Tổng Quát
 Sưu Tầm
 Trương Ngọc Thanh (67-74)
 Trần Đình Anh
 Trần Đông Bắc
 Trần Văn Hiển
 Trần Thu Dung
 Trang Thanh Trúc
 Việt Hải - Los Angeles
 Viên Linh
 Nhạc
 Giới Thiệu VTT
 Hỏi Đáp
 Thể Thao - Giải Trí
 Báo Chí
 Trang Liên Kết
 Quán Hẹn (Cần Log In)
 Nhắn Tin-Message
 Log out
 Y - Khoa Học - Kỹ Thuật
 Ðại Hội - Reunions
Disclaimer
1) Ý kiến đóng góp của quí bạn không phải là quan điểm của www.votruongtoan.org và cũng không nhất thiết phải phù hợp với quan điểm của www.votruongtoan.org. Chúng tôi tôn trọng ý kiến khác biệt của quí bạn, nhưng không chịu trách nhiệm dưới bất cứ hình thức nào và nội dung của những ý kiến này. Votruongtoan.org không bảo đảm mọi ý kiến đóng góp đều được đăng và cũng giành quyền biên tập lại khi cần thiết. Cám ơn
 Nguyễn Thiên Ân (57-64) - TRƯỜNG XƯA BẠN CŨ
Số lần xem: 1966

TRƯỜNG XƯA BẠN CŨ


Thi phẩm “Từ trường xưa” của Nguyễn Đức Trạch (VTT 56-63), tức Trạch Gầm (TG), và nhạc phẩm mang cùng tên do Nhạc Sĩ Lê Dinh (NSLD) phổ bài thơ đó xem chừng như đã có một tiếng vang lâu hơn và lan rộng hơn kỳ Đại Hội Trùng Phùng VTT lần thứ VI diễn ra ở Nam California đầu tháng 7 vừa qua. TG cho biết đã có người ở đài truyền hình liên lạc phỏng vấn anh sau khi coi đoạn video clip thu hình ĐH, trong đó có một vài phút dành cho bản nhạc do các “ca sĩ” (?) hoàn toàn không chuyên nghiệp của lớp 57-64 trình bày. Nhưng tại sao bài thơ và bản nhạc lại được chú ý bởi nhiều người, ngay cả, bởi những người không là cựu học sinh VTT? Chủ quan thì có thể cho rằng vì bài thơ, bản nhạc, lẫn phần trình diễn … đều hay (??!!).


● "Từ Trường Xưa" Thơ: Trạch Gầm (VTT Nguyễn Đức Trạch), Nhạc: Lê Dinh, Trình bày: Ban Hợp Ca VTT Lớp 57-64. Video này được trích từ Video ĐẠI HỘI TRÙNG PHÙNG THẾ GIỚI VÕ TRƯỜNG TOẢN KỲ VI của Camera Lê Huỳnh.

Nhưng khiêm nhượng hơn – và nếu đọc kỹ lại lời ca – thì chúng ta có lẽ đều phải nhìn nhận rằng nó hay bởi vì nó gợi cho tất cả người đọc và người nghe những kỷ niệm xa xưa; của một thời niên thiếu vui nhộn, rộn rã và vô tư dưới cùng một mái trường; của một thời thanh niên trưởng thành trong cơn bão lửa dưới cùng một màu cờ; và của những người mà nay đã thành các lão niên đang kéo dài cuộc sống già trên miền đất không phải là quê hương, mà trong đó, tất cả chỉ còn thấy vui khi nhớ đến hai giai đoạn trước đó của đời mình. Xin mời tất cả cùng đọc lại:

Dăm ba thằng bạn chung trường ngày xưa
Trên quê hương khói lửa mịt mờ
Chia tay nhau mỗi thằng đi một ngả
Sách vở học trò… đọng lại ước mơ

Dăm ba thằng theo lời thơ Chinh Phụ
Đạp gió sương ca khúc hát quân hành
Gối đầu Cà Mau – gác chân Quảng Trị
Cho sơn hà thoát khỏi cảnh điêu linh

Trên chiến địa ôm nhau cười ha hả
Mầy hả mầy?- Thằng bạn của trường xưa
Chia gì đây, một vài trang quân sử?
An Lộc- Kontum - Dầu dãi nắng mưa

Kể đi mầy thằng dân “Vô Trật Tự“
Tao thèm nghe chuyện hè phố Nguyễn Du
Lúc trốn học leo rào vào sở thú
Thả bồng bềnh cùng trời đất vô tư

Dăm ba thằng trắng tay đời đau điếng
Gánh đau thương mòn cả lối ngậm ngùi
Tóc đã bạc, đời tha phương cũng bạc
Gặp lại nhau đong thương nhớ đầy vơi

Một cốc cà phê, một ngày chủ nhật
Hè phố Bolsa – xa tắp Saigòn
Ly Ly ngày nay, Mai Hương ngày nọ
Cũng mấy thằng Võ Trường Toản thân thương



Từ Trường Xưa


Lời thơ hết sức giản dị nhắc lại thời trung học, cặp kè nhau, vòng tay nhau ôm lấy bạn bè để rù quến cùng trốn học, tán gái, đánh lộn suốt 7 năm … trước khi chuyển qua giai đoạn tập làm người lớn rề rà bên ly bia hay cốc cà phê ở những hàng quán quen thuộc để dẫn người đọc tới giai đoạn quan trọng nhứt là giai đoạn bạn bè chia xa nhưng vẫn khăng khít tham gia cuộc chiến bảo vệ quê hương trong đến cả chục năm sau khi tốt nghiệp khóa 21 Thủ Đức năm 1965 để rồi phải vào tù, qua bao nhiêu trại giam từ Nam ra Bắc trong suốt 10 năm trường. Mỗi đoạn đời đó đều mang theo những kỷ niệm nổi bật mà tất cả những người trong cuộc đều khó có thể quên. Trên điện thoại mấy ngày trước, TG nhắc:

- TG : Thằng Võ Thái Giám ở Cầu Kiệu, hay cùng tôi và một thằng nữa chở 3 trên velosolex đi uống bia. Nhiều khi còn uống với Thầy Liêm đến say mèm.
- Nhưng hình như ông sai rồi. Giám nó học lớp tôi.
- TG : Sai sao được. Nó thi nhảy, lên đệ nhứt học với tôi. Nó bị thương hồi ở sư đoàn 21
- SĐ 21 hồi đó còn có Nguyễn Thanh Liêm, cũng là dân 56-63. Nó chết thiệt vô lý. Gần Tết nó về phép bằng cách đi M-113 từ Bạc Liêu tới SG. Chạy ngang nhà tôi, nó hẹn “tao về tắm, tụi bây đợi tao quay lại đi chơi”. Rồi biệt dạng. Sau Tết mới được thân nhân cho biết nó tắm xong, vừa ra trước cửa nhà để đi gặp tụi tôi thì một viên đạn từ trên trời do những người bắn súng thay pháo, rớt trúng ngay đầu. Các BS trong nhà thương Bình Dân không cứu nổi nó.
- TG: Có phải Liêm có tướng đi “xà bát” và lúc nào cũng chải đầu bóng mượt?
- Nó chớ ai nữa ….

Những mẫu chuyện giữa bọn tôi đều đại loại như thế. Nhắc đến bạn bè xưa trong một thành phố tưởng sẽ chẳng bao giờ thay tên, hỏi xem ai còn ai mất. Nghĩa là toàn chuyện được gọi là tào lao nhưng đầy ắp kỷ niệm vui buồn. Chính cái lối diễn tả tình bạn thời còn “thả bồng bềnh theo ngày tháng vô tư” như thế đã kết hợp các cựu học sinh VTT cho tới gần như suốt đời. Văn từ chữ nghĩa mà TG xử dụng những lúc hàn huyên cũng là loại văn từ anh dùng khi làm thơ. Đôi khi bạo hơn:

Đụ má, cho tao chửi mầy một tiếng
Đất của Ông Cha sao mầy cắt cho Tàu
Ngậm phải củ gì mà mầy cứng miệng
Đảng của mầy, chết mẹ… đảng tào lao (1)


Nhưng rõ ràng là chính cái thật giản dị đó đã đi thẳng vào lòng người. Nhứt là những người có cùng tâm cảm với TG. Tôi hỏi NSLD về những nét giản dị đó và ông đáp:

“Anh đã đọc rất nhiều thơ của Trạnh Gầm, anh không nhớ hết tên những bài thơ, nhưng nhớ nhất là lời thơ, như là nói chuyện, không cần văn hoa, không cần bay bướm, cao siêu, nhưng đi thẳng vào lòng người vì nó quá thật, không màu mè, không hoa lá cành. Có một bài làm anh thật sự xúc động. Đặc biệt vì có hai chữ ĐM trong bài thơ. Hai chữ ĐM này của ngôn ngữ Việt Nam, nếu xài đúng chỗ, đúng lúc, nó không phải là phàm phu tục tử nữa mà là văn chương, thân thiết, rất có ý nghĩa”

Một chi tiết rất thật khác nữa cần được ghi lại ở đây là NSLD chỉ đọc bài “Từ Trường Xưa” sau khi tôi chuyển sang để nhờ ông phổ nhạc. Tuy nhiên cảm hứng và sự khâm phục đối với sĩ quan thuộc đơn vị TKXN (thám kích xâm nhập) có mặt trên cả 9 tỉnh của QĐ3, đã chiến đấu đến phút cuối và chỉ buông súng ở Cầu Ông Thìn trên đường về Gò Công sau khi được lịnh đầu hàng, đã khiến NSLD dường như sẵn sàng khâm phục và dễ dàng chấp nhận lời tôi yêu cầu ông phổ nhạc giùm. Ông nói tuy đã phổ nhạc nhiều bài thơ nhưng chỉ để hát cho riêng mình; còn đây mới là lần đầu ông phổ một bài thơ và công bố tác phẩm của mình. Ông thêm là ông đã soạn nhạc phẩm đó trong vòng chưa đầy 1 giờ và đã xử dụng trọn lời thơ. Chỉ có duy nhứt chữ “tha phương” trong câu “tóc đã bạc đời tha phương cũng bạc” trong bài thơ, đã biến thành “đau thương” khi ông gởi ca khúc cho tôi và đã được trình bày trong Đại Hội, bởi ông chỉ vô tình ghi theo cảm xúc. Ông nói ông không hề muốn sửa một chữ nào trong bài thơ. Vấn đề dĩ nhiên không nằm ở đổi thay nho nhỏ đó. Bởi vì khi được hát lên, nhạc phẩm với nhịp chậm tha thiết mô tả tình bạn và những kỷ niệm ấm êm thời học trò, đã chuyển sang hùng hồn và uy dũng để ghi lại lúc “dăm ba thằng bạn” đó đã trưởng thành trong khói súng, “gối đầu Cà Mau, gác chân Quảng Trị” nhưng vẫn cứ ôm nhau cười ha hả khi nhìn ra nhau trên chiến trường. Bởi thế mà người nghe không còn thấy cần thiết phải phân biệt giữa “đời tha phương” hay “đời đau thương” khi biết rằng các vai chính trong truyện đã đành đau đớn buông súng, chấp nhận chiến bại trong lúc khí thế hào hùng của cá nhân những người lính chiến trong họ vẫn chưa cùn nhụt. Cả đám đều đã thực sự “trắng tay đời đau điếng” sau ngày 30/4/1975. Rồi bây giờ, ở tuổi già và còn sống sót sau bao nhiêu năm tù tội, họ dĩ nhiên đã vừa tha hương mà cũng vừa rất đau thương. Tình bạn, sau ngày đó có lẽ còn quan trọng hơn cả bao nhiêu năm xưa, trên dặm cuối đường đời của họ. Một nhà thơ từng ghi

Bỗng nhiên thèm bạn hơn cà phê
Ngó quẩn tìm quanh quán vỉa hè
Mắt dõi trông theo từng khách đến
Chợt buồn hơn cả lúc chia ly (2)


TG nói anh soạn xong trọn bài thơ trong một ngày chủ nhựt khề khà cà phê trong tiệm Ly Ly bên California với “những thằng VTT thân thương” trong lúc chắc là vẫn ngó quẩn tìm quanh (?) để kiếm thêm những người bạn từng ở lính với mình. Sự không trau chuốt giũa gọt của lời thơ, vô hình trung, đã biến thành một phương tiện hữu dụng để tất cả “những thằng VTT thân thương” khác nghe mà thấm thía và rồi đã nhanh chóng để trí tưởng tượng của mình bay bổng, hình dung lại ngôi trường cũ, các ân sư và những bạn nhỏ ngày xưa của họ với toàn những kỷ niệm vui đã hầu như được ghi khắc cẩn thận đến mức không hề phai lợt sau bao nhiêu biến thiên trong đời. Thi hào làng Tiên Điền cảm khái “Đồng du hiệp thiếu tẫn thành ông” (Bạn chơi thuở nhỏ thảy thành ông (3)) khi quay về Thăng Long gặp lại các bạn thời ấu niên, có lẽ cũng chẳng mấy khác với TG khi ngồi bên tách cà phê nhớ lại lúc đã cùng mấy “thằng già” đang ngồi ngay trước mặt mình đây “trốn học vô sở thú” non một hoa giáp trước.

VTT Nguyễn Văn Nhựt (57-64) dường như cũng đã thấy có mình trong thơ khi đọc TTX lần đầu và đã viết cho bạn bè những lời không kém bi thương:

Mấy thằng Võ Trường Toản thân thương.
Trên đất nước "PHỒN VINH THẬT SỰ"
Nhìn ngoảnh lại thằng còn thằng mất.
Còn sá gì sách vở với trường xưa?
Dăm ba thằng gặp nhau trên đất lạ.
Khúc trùng phùng, ai nhận được ai.
Thằng Cali, thằng mãi tận DC
Thằng Texas quả địa cầu cũng nhỏ
Gặp nhau đây, ôm nhau cười ha hả !!!!
Mầy hả mầy, Vô-Trật -Tự này xưa.
Nước mắt rơi chia nhau vài kỷ niệm
Sở thú buồn, ngồi nhắc chuyện thầy cô.
Kể tiếp đi mấy thằng VTT
Tao muốn nghe chuyện đó sau 75.
Lúc bỏ chạy, mầy còn ở lại hả????
Tao thả đời trên biển cả mênh mông
Bám thành tàu trôi dạt nơi đất khách
Đời bềnh bồng như vận nước điêu linh.
Đầu tao bạc, đầu mầy cũng bạc.
Gặp nhau đây trao nỗi nhớ niềm thương
Tách cafe, một góc phố D.C .
Tách cafe, một góc đường Yên Đổ
Có khác gì vị đắng của cafe????
Chỉ khác nhau một khung trời vạn dặm


Sau bao nhiêu khốn khó mà hẳn là những người lính như TG, Nguyễn Văn Nhựt, Võ Thái Giám, Huỳnh Thiện Hữu, Nguyễn Văn Chớ, Nguyễn Cương, Trần Mạnh Khôi, Hồ Văn Hạp, Lê Văn Cát, Mai Văn Âu, Nguyễn Quang An, Nguyễn Ngọc Kim Quang, Trần Hứa Tín, Lê Minh Bửu, Nguyễn Ngọc Ấn, Phan Thế Phiệt. Phạm Đăng Khải … nghĩa là những thằng đã từng trốn học vào sở thú, rồi sau đó nhiều đứa lìa đời trên mảnh đất quê hương, đã trải qua; người nghe “Từ Trường Xưa” không nhận ra một chút hằn học nào trong cả lời thơ hay trong ca khúc. Đoạn thơ có hơi bi thảm ghi lại những gì mà các thuyền nhân phải trải qua trong bài họa của Nhựt chỉ cốt nhắc lại một sự thật, được coi như để điểm xuyết cho kỳ công vượt biển trong uất nghẹn của đoàn người khốn khổ dạo đó. Còn nhạc phẩm, thì với phần hòa âm do Lê Duy – trưởng nam của NSLD – phụ soạn lại đã góp phần giúp cử tọa trong đêm đại hội lẫn những người nghe về sau nầy nhận ra thật rõ nhiều chi tiết cần chú mục, để từ đó tưởng tượng ra từng đoạn đời; không phải chỉ của đám cựu học sinh VTT “cùng một lứa bên trời lận đận”(4), mà có thể nói là cho trọn một thế hệ thanh niên Việt miền Nam lớn lên trong những thập niên 60-70. Nếu đừng quá thậm xưng thì mình có thể nói rằng tuy “Từ Trường Xưa” chưa đủ để biến thành một thiên anh hùng ca, nhưng cũng không ngăn được chúng ta – các CHS VTT – tuyên dương bài thơ và ca khúc nầy. Thậm chí đã có bạn còn bạo miệng đề nghị dùng ca khúc “Từ Trường Xưa” làm một thứ đoàn ca bán chánh thức trong những lần hội họp về sau của các CHS chúng ta. Thiết tưởng chỉ đơn thuần với suy nghĩ hàm ý tri ân đó của người nghe thôi, cũng đã đủ khiến nhà thơ TG và NSLD cảm thấy phần nào hài lòng. Cũng nhân tiện xin thay mặt bạn bè ghi lại ở đây thêm một lời tạ ơn chân thành nữa đối với NSLD, ông anh khả kính của tôi từ bao nhiêu năm dài, đã bỏ thời giờ phổ nhạc để biến bài thơ của TG thành một thi phẩm để đời, ít nhứt cũng là đối với các đồng môn VTT. Dĩ nhiên cũng rất cám ơn vợ chồng Lê Duy, Xuân Thảo và cháu Đan Thi đã chịu khó hát gợi ý giùm các chú: những người cả đời chỉ dám mở miệng ư ử hát một mình trong phòng tắm.

Nguyễn Thiên Ân (VTT 57-64)

(1) Trích bài “Cho tao chửi mầy một tiếng” của Trạch Gầm
(2) Vương Đức Lệ trong tập “Thơ giữa đời thường”, Tiếng Quê Hương xuất bản năm 2005, trang 69
(3) Quách Tấn dịch
(4) Phan Huy Vịnh dịch câu “Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân” trong Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị


Nguyễn Thiên Ân (57-64)
TRƯỜNG XƯA BẠN CŨ
Nguyễn Thiên Ân (57-64))
2012-08-13
Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75
Đọc lại những Giai Phẩm Xuân Võ Trường Toản 1965 & 1969-75 do các anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) và Lê Minh Chánh (68-75) thu thập:


Đọc bài khảo cứu dưới đây của anh Nguyễn Tuấn Khanh (64-71) về chữ Quốc Ngữ trong giai đoạn phôi thai:
Đọc Đăng Cổ Tùng Báo
Hình Kỷ Yếu VTT 1971
Tập Kỷ Yếu Trung học Võ Trường Toản, kỷ niệm 15 năm hoạt động 1956-1971. Gồm 42 trang, ấn hành 3000 bản, in xong ngày 20-5-1971 tại nhà in riêng Kim Studio.
>> Xem Kỷ Yếu
Thông tin
Các bạn đã từng viết thơ văn, làm nhạc hay vẽ tranh v.v... xin đóng góp trên trang votruongtoan.org.
Cám ơn các bạn.
Nguyệt San VTT (71-75)
Đọc lại Nguyệt San Võ Trường Toản phát hành đầu tiên từ tháng 11, năm 1971 cho đến tháng 4 năm 1975 do Nguyễn Ngọc Long (68-75) sưu tầm.> Đọc Nguyệt San

Website: http://www.votruongtoan.org
Email: admin@votruongtoan.org